Trên đường trở về, Thư Ngọc ngồi trong xe chẳng nói lời nào, sắc mặt không biểu cảm nhìn ra cảnh phố phường ngoài cửa xe, không thèm nhìn Cô Mang một lần.
Cô khẽ khàng thở dài một hơi.
Thật là bực mình mà.
Cô chưa từng nghĩ rằng sẽ giấu anh dài lâu, dù sao anh là người rất nhạy bén cảnh giác. Nhưng chỉ cần tưởng tượng đến anh và Mr. X lập dị kia gặp nhau, trong lòng cô sẽ không thoải mái.
Cô Mang cũng ngồi ở hàng ghế sau. Anh biết cô đang hờn dỗi, cho nên lúc này không dám trêu ghẹo cô, chỉ muốn để cô yên tĩnh một lúc, sau đó mới cúi đầu xin khoan dung.
Anh tinh thông rất nhiều thứ —— những cái khác khó nói, nhưng dỗ dành vợ anh cũng không tệ.
Thư Ngọc bỗng nhiên quay đầu qua: “Anh không được đi.”
Cô Mang bật cười: “Hạ Tử Trì đã đồng ý, em cũng đừng bận tâm nữa. Chẳng qua chỉ dạy Hạ ngốc cầm đao thôi, có gì khó chứ?”
Cô lạnh lùng lườm anh. Giả bộ, anh còn giả bộ nữa.
Anh lập tức kiềm chế, nếu còn mồm mép nữa, đêm nay anh sẽ không được vào phòng ngủ.
Anh hơi trầm ngâm, nắm tay cô, lời tới bên miệng lại không thốt ra, cuối cùng anh thở dài: “Anh hiểu tâm tư của em.”
Chỉ câu này thôi đã khiến cô suýt nữa đỏ mắt.
Anh lại nói: “Anh đã tìm ra tung tích của Mr. X, nếu hắn tự mình đưa tới cửa, anh cũng không cần phải đi đường vòng.”
Cô kiềm nén cơn giận đang tích tụ: “Anh tìm hắn làm gì?”
Anh thành thật đáp: “Anh và hắn có một khoản nợ phải thanh toán.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
