Thấm thoát đã trải qua bảy ván, nửa vòng đầu đã chấm dứt, nửa vòng sau mở hai ván.
Thư Ngọc hỏi: “Tại sao anh biết cái người áo đen râu quai nón kia sẽ thắng?” Tình trạng lên sân đấu của người kia rất kém, sắc mặt sưng phù, trông như kẻ say rượu. Đối thủ áo đỏ thì ngược lại, chiều cao tám thước, ánh mắt tinh tường, vừa tiến vào sân đã hô to khiến người khác lùng bùng lỗ tai.
Cô Mang đáp: “Anh chỉ biết cây đao hắn chọn không tệ, mà đối thủ của hắn lại không biết cầm đao.”
Thư Ngọc có cái hiểu cái không gật đầu: “Trong những người đao khách đã xuất hiện, anh cảm thấy ai giỏi nhất?”
Cô Mang nghĩ nghĩ, đáp: “Phía đỏ ván thứ tư.”
Thư Ngọc nhớ lại, đó là đao khách thứ nhất mà Cô Mang đặt cược, đao thuật tốt hay không cô chẳng rõ, cô chỉ nhớ người kia vừa xuất chiêu liền khiến đối thủ mất đi sức chống đỡ.
Lại một ván khác mở màn.
Thư Ngọc không khỏi kinh ngạc: “Còn trẻ thế đã lên đao trường?”
Đứng giữa sân bên phía đỏ là một chàng thiếu niên vóc dáng gầy yếu, cơ thể cậu ta chưa cao tới ngực của người đàn ông vạm vỡ bên phía đen.
Càng buồn cười chính là, cây đao quan công mà cậu ta cầm còn cao hơn cả cậu ta.
Thư Ngọc quay đầu nhìn Cô Mang, đang muốn cất tiếng thì đã thấy anh nổi lên hứng thú hiếm thấy, đôi mắt nhìn hai phía đỏ đen trên sân không chớp.
“Hắn không tệ.” Cô Mang bỗng nhiên nói.
Thư Ngọc hỏi: “Ai?” Thiếu niên áo đỏ hay là người đàn ông vạm vỡ râu ria áo đen?
Cô Mang còn chưa kịp trả lời thì tấm rèm ghế lô ở bên cạnh bị vén lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
