Cô bất đắc dĩ: “Không đi cũng được?”
Tính khí của anh càng ngày càng khiến người ta khó đoán, ngay cả việc công cũng tùy ý gác lại. Nhớ lại hồi trước, anh bận bịu nhiều việc đến mức cô lén về trấn Thanh Hà anh cũng không biết, bây giờ thì lúc nào cũng kè kè bên cạnh cô, thật khiến cô chẳng thể làm gì được.
Cô phải thầm giải quyết nhiệm vụ của Hạ Tử Trì, nếu có thể thì phải gặp Mr. X thần bí kia một lần.
Nhưng hôm nay anh ở lì đây, nên làm sao bây giờ.
Anh bỗng dưng tủi thân nói: “Em muốn đuổi anh đi hả?”
Cô bật cười: “Phải, anh không thành thật chút nào. Đi mau đi.”
“Này,” anh nắm bàn tay cô, “Nếu anh đi rồi, ai sinh con với em đây?”
Cô lúng túng: “Suy nghĩ đen tối như vậy, anh anh anh ——”
Sau một tràng “anh” thì im bặt.
Anh tỏ vẻ vô tội: “Chuyện càng không trong sáng hơn chúng ta cũng làm cả rồi…”
Cô che ngay miệng anh lại, bên tai ửng đỏ khó mà kiềm chế.
Anh tiện thể hôn lên lòng bàn tay cô, mỉm cười: “À…da mặt vẫn mỏng thế.” Nói xong, anh chợt xoay người ngồi dậy, cúi đầu nhìn cô, “Em không thích trẻ con à?”
Khuôn mặt cô lại đỏ lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
