Khi Thư Ngọc từ trên mặt đất đứng dậy, đầu cô vẫn còn choáng váng.
Lúc đáy quan tài xuất hiện chuyển động lạ, cô đang vươn tay định với lấy miếng lụa nằm trong tay Hằng Tịch. Nào ngờ tay còn chưa chạm tới thì tấm gỗ đáy quan tài đột ngột mở ra một khe hở, cô mất trọng tâm lăn ngay xuống dưới.
Cô không khỏi tặc lưỡi, phong thủy nơi này thật sự không thể khinh thường.
Thạch nhãn tự nhiên, cố tình phù hợp với kích cỡ của chiếc quan tài gỗ trầm hương kia, vừa khít chặt chẽ, trong phong thủy gọi là gì nhỉ?
Cô nhíu mày suy nghĩ một hồi.
Nữ Oa vá trời.
Chỉ người có địa vị vô cùng cao quý mới có thể áp chế phong thủy ngàn năm khó gặp này.
Hằng Tịch dùng thân phận tội nhân của gia tộc Chử Khố Nhĩ để nhập liệm, làm sao có thể làm ra phong thủy như vậy?
Rốt cuộc là một trong mười ba người kéo quan tài vô tình đụng phải thạch nhãn, hay là người trong quan tài đã có tính toán từ trước?
Thư Ngọc không khỏi rùng mình.
Thôi, mặc kệ thế nào, cô phải đi ra khỏi đây trước.
Nhưng mà thạch nhãn nằm tuốt trên đỉnh vách đá, cô rơi xuống dưới, có làm thế nào cũng không với tới.
Bây giờ nên làm sao đây?
May mà trong tay cô còn đèn pin.
Có đèn thì không đến nỗi luống cuống, có đèn thì có nghĩa là sẽ không bị bóng đêm vùi lấp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
