Gian phòng cũ kỹ hiệu quả cách âm không tốt, nếu cô có thể nghe được hai cô gái kia nói chuyện qua cánh cửa, thì nhất định Mr. X cũng nghe được.
Mr. X nói: “Bảo Dương Nhất đi cùng cô.”
Thư Ngọc âm thầm cắn răng, cười nói: “Ngay tại đây thôi, không cần làm phiền tới Dương Nhất.”
Mr. X dừng một chút, thờ ơ nói: “Tôi không lo lắng cô sẽ chạy, tôi chỉ là thấy cô không có chút năng lực tự bảo vệ, nếu có chuyện không may xảy ra, tôi chẳng phải mất nhiều hơn được ư? Có Dương Nhất đi theo, ít nhất có người bảo vệ.”
Thư Ngọc vô cùng bực tức nhưng vẫn mỉm cười, nói năng đường hoàng cỡ nào, giống như hắn khẩn trương hơn cô nhiều.
“Ồ, ông nói rất có lý.” Cô trông rất ôn hòa, “Có lẽ một mình tôi không cẩn thận giẫm trúng không khí mà ngã xuống cầu thang, Dương Nhất có thể làm đệm cho tôi.”
Mr. X nhíu mày, nghiêm túc nói: “Giá trị của Dương Nhất cao hơn cô, nếu thật sự xảy ra tình huống như vậy, cô tốt nhất làm tấm đệm cho cậu ta.”
Thư Ngọc: “…”
Cô gái tóc bím vội vàng nói: “Thôi đi thôi đi, không làm phiền cô, tôi tự đi. Nói thêm nữa nước sẽ nguội lạnh.”
Thư Ngọc cứ vậy trơ mắt nhìn thùng nước nóng đi xa.
Ầm. Mr. X đóng cửa lại.
Thư Ngọc xoay người, đập mạnh cánh cửa phòng vừa mới khép lại.
“Chuyện gì?” Âm thanh của Mr. X từ trong phòng truyền ra.
“Cho tôi một thỏi vàng.”
Bên trong trầm mặc một lúc lâu mới nói: “Dùng làm gì?”
Thư Ngọc mặt không biểu cảm đáp: “Hối lộ cô gái quán trọ, bảo bọn họ cho tôi một thùng nước tắm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
