Vào mùa mưa dầm trời luôn âm u, trong không khí mang theo mùi bùn đất. Hương vị mùa xuân đã xuất hiện, nhiệt độ mùa đông vẫn còn đó.
Buổi trưa, mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ, trong phòng vẫn đốt lò sưởi.
Thư Ngọc duỗi thắt lưng, ném kim chỉ và tấm vải trong tay lên chiếc bàn cạnh giường, còn cô thì lùi về trên giường.
“Vạn lý thành thốn khó thêu quá đi.” Cô vừa ngáp dài, vừa vùi vào trong chăn. Nhiệt độ trong phòng rất dễ chịu, cô nhịn không được lại buồn ngủ.
Cô Mang dịch vào bên trong, vén tấm chăn đắp lên đầu gối của cô: “Đừng thêu nữa. Anh chỉ trông cậy em thêu vài khuy áo giúp anh thôi, không cần dùng đến Vạn lý thành thốn.”
“Không được.” Khóe mắt cô ngấn nước mắt, tìm vị trí thoải mái trong ngực anh mà tựa vào, “Em đã tập luyện lâu như vậy, anh đừng hại em thất bại trong gang tấc.” Rầu muốn chết, bà nội làm sao có thể thêu một bản đồ to lớn vào trong một chiếc khăn tay nhỏ xíu như vậy?
Lễ Cung Tú Minh có nói với Cô Mang, dùng năm chiêu cũng chưa thể khiến tiên sinh lấy ra con dao trong tay áo kia.
Trong tay áo…còn có dao à?
Cô chớp mắt, chỉ nghe nói kiếm trong tay áo, chẳng lẽ còn có dao nữa ư? Kiếm có loại mềm dẻo, có thể quấn vào cổ tay, còn dao thì cứng rắn, làm sao giấu trong tay áo?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, cô lập tức kéo lấy tay áo anh.
Anh ở nhà ăn mặc rất tùy ý, áo ngủ rộng thùng thình, ngay cả vạt áo cũng lười cột lại, cứ thế bị cô lôi kéo tay áo.
“Làm gì đó?” Trong tay anh còn cầm quyển sách, một bên vai đã trần trụi.
Cô cúi đầu, cả đầu đã vùi vào bên trong tay áo rộng của anh: “Tìm dao đó.”
Anh chỉ cảm thấy chỗ tay áo tản ra hơi thở của cô, ấm ấm áp áp, khiến người ta ngứa ngáy: “Dao gì?” Nhưng anh vẫn cố nén giọng điệu ổn định như cũ.
“Lễ Cung Tú Minh có nói, bên trong tay áo anh còn có dao.” Cô nhìn trong nhìn ngoài tay áo bên trái của anh, còn muốn vạch bên phải ra nữa.
Còn chưa kịp kéo tay áo bên kia thì đã thấy áo ngủ trước mắt tự động rớt ra. Cô ngẩn người, suýt nữa chạm vào lồng ngực không còn mảnh vải của anh.
Anh cởi áo ngủ, cầm trong tay, đong đưa trước mặt cô: “Thế này thì dễ tìm hơn.”
Cô nghệch ra cầm lấy áo ngủ, nhất thời trong đầu hơi ngỡ ngàng, nhưng vẫn nắm lấy tay áo bên phải mà nhìn xem.
Vẫn không có.
“Tìm được chưa?” Âm thanh anh truyền đến từ phía sau cổ cô.
Cô cảm thấy cái cổ hơi ngứa, bên tai hơi nóng: “Chưa.” Cô chỉ loáng thoáng nghe được anh dùng dao rất lợi hại, nhưng tới giờ cô chỉ thấy anh sử dụng có hai lần. Một lần trong ảo cảnh giả dối do Dạ Miêu bày ra, lần còn lại thì trong trận của Lễ Cung Tú Minh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
