Giang Nam vốn muốn ra ngoài tìm Dạ Thập Tam. Tìm nhiều lần vẫn không thấy đâu, anh ta nghĩ tới Dạ Thập Tam từng bám theo một cô gái Nhật có quan hệ mờ ám với Lễ Cung Tú Minh, vì thế anh ta mới tới phòng cô ta để thử vận may.
Ai ngờ, trong phòng cô gái kia không có bóng người. Càng nằm ngoài dự đoán của anh ta, sau khi rời khỏi phòng anh ta rõ ràng quay về phòng mình, nhưng không biết tại sao lại tới một sương phòng xa lạ.
Trong phòng còn có hai người anh ta có nghĩ thế nào cũng không nghĩ tới.
Một người trong đó anh ta tưởng rằng đã là hồn ma, giờ phút này lại sống sờ sờ ra đó cười với anh ta.
Nhất thời tâm trạng anh ta có phần khó lường.
Kinh ngạc chỉ dừng trong phút chốc, anh ta bình tĩnh nhìn Thư Ngọc, rồi quay đầu nhìn sang Lễ Cung Tú Minh: “Là ta đi nhầm sao?”
Lễ Cung Tú Minh cười cười, không đáp lời.
Cô lường tính Lễ Cung Tú Minh không có cách nào vừa đồng thời đối phó Giang Nam lại coi chừng cô ngoan ngoãn thêu thùa, cũng không thể trong thời gian ngắn vứt Giang Nam sang một bên. Nếu hắn không muốn Giang Nam ở đây làm chướng ngại, biện pháp nhanh nhất chính là mở mắt trận để Giang Nam đi ra. Nếu mắt trận đã mở thì cô làm sao chịu ở đây ngồi chờ chết chứ.
Lễ Cung Tú Minh thở dài, giương mắt nhìn Giang Nam: “Tuy rằng chuyện của ta và ngươi cuối cùng vẫn phải giải quyết, nhưng lúc này không phải là thời cơ tốt.”
Giang Nam nhướn mày.
Lễ Cung Tú Minh lại nói: “Nhưng hiếm khi ngươi chủ động tới tìm ta, ta đương nhiên không lý nào đuổi ngươi ra ngoài.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
