Mùa đông năm Khang Hi thứ mười một, Triệu tiểu tướng quân cầu xin hoàng đế tứ hôn, lấy một vị nữ quan hậu cung nào đó làm vợ. Khi ấy, các vị khuê tú trong thành còn chưa kết hôn đều hậm hực than vãn.
Sau khi kết hôn, Triệu tiểu tướng quân đưa thê tử dạo chơi Tây Vực, trèo lên núi tuyết, ngắm nhìn đại mạc mặt trời lặn tại biên cương. Phu thê hai người như cặp thần tiên, khiến người khác phải ghen tị.
Năm Khang Hi thứ mười ba, trong cung truyền ra tin tức, gia phong Lưu thị Uyển Như làm quý tần. Đồng thời, một lá thư triệu tập được gửi đến Triệu Nghi Thanh.
Lúc đó, Lưu Linh Thuận đang dựa vào thành giường khâu vá y phục của Triệu Nghi Thanh, nàng nghe hắn nói: “Quân vụ tại biên phòng, đêm nay khởi hành.”
Nàng hiểu rõ gật đầu: “Chàng chờ một chút, ta làm thêm một chiếc áo trong cho chàng.”
Hắn đi qua, đè tay nàng lại: “Lần này ta không đi lâu lắm, trước khi vào đông ta sẽ trở về.”
Nàng nghĩ nghĩ, gật đầu: “Cũng được.” Vì thế nàng đặt kim chỉ xuống, đứng dậy lấy ra một vật từ trong tủ gỗ.
“Đây là tay áo giáp ta mới làm xong.” Nàng nói, “Dựa theo kích cỡ và thói quen của chàng, chàng hãy thử xem.”
Hắn bỗng nhiên đỏ mặt: “Linh Thuận, cưới nàng là chuyện hạnh phúc nhất mà ta đã làm cả đời này.”
Nàng nhịn không được nhoẻn miệng cười, đi đến trước mặt hắn, nàng nhón chân vòng tay qua cổ hắn: “Đồ ngốc, chàng học được lời ngon tiếng ngọt ở đâu thế?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
