Thiên Cơ Các.
Cánh cửa chạm khắc bát bảo bị người đẩy ra, người tới khoác chiếc áo choàng to có mũ trùm đầu màu xám, dáng vẻ mệt mỏi từ cửa hông đi vào, vừa quay lại thì sẽ tránh chỗ hậu viện vắng lặng nằm đằng sau đại sảnh.
(*) bát bảo: trong phật giáo nó là tám vật biểu tượng cho sự cát tường.
Ai ngờ đã có người đứng chờ tại con đường thông qua hậu viện từ sớm.
“Gia Tuệ, em về rồi.” Từ trong hành lang một người đàn ông tuấn tú bước ra, con ngươi màu hổ phách ôn hòa nhìn người khoác áo choàng, “Rõ ràng chúng ta lên cùng chuyến xe lửa, sao em muộn thế này mới tới?”
Gia Tuệ kéo mũ trùm đầu xuống, nhíu mày: “Em đi xử lý một số việc riêng, không cần phải nói cho anh biết.”
Người đàn ông cười cười, chẳng hề để ý nói: “Nếu giết người cũng coi như việc riêng, thế thì anh rất quan tâm.”
Mục Nhã Bác nheo mắt: “Em làm hại hai mạng người, cô gái kia vẫn tưởng rằng mũi tên của mình đã giết chết Chử Phượng Nhan. Con trưởng của Khưu gia hoàn toàn sụp đổ. Chuyện lần này em dính vào đã hủy hoại cả ba người.”
Gia Tuệ cười quyến rũ: “Anh muốn nói chuyện em tự tiện chủ trương cho đại nhân biết sao? Trước khi anh mở miệng thì xin đừng quên, là ai đưa em tới nơi này, khiến em trở thành như bây giờ.” Dứt lời, cô ta quay đầu đi qua hậu viện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
