Khoảnh khắc cửa mở ra, ánh sáng theo khe cửa chiếu vào.
Thư Ngọc ngẩn ngơ trong nháy mắt.
Trời sáng rồi.
Cô bị nhốt trong căn phòng này suốt một đêm.
Có người đứng trước cửa che khuất ánh sáng.
Thư Ngọc nheo mắt mới nhận ra đó là một người phụ nữ.
Tiếp theo Thư Ngọc bỗng nhiên nói: “Ở đây còn nhốt một người khác, tình hình không ổn lắm…”
Người phụ nữ điềm tĩnh đáp lại Thư Ngọc: “Tôi đưa cô ra ngoài trước. Về phần bạn cô, không cần gấp gáp.”
Thư Ngọc hơi sửng sốt, trên người Tiểu Loan còn có vết thương, tình huống khẩn cấp hơn cô nhiều, sao lại không gấp chứ?
Đói khát khiến đầu óc cô mơ hồ, không nghĩ được quá nhiều, vì thế cô chỉ gật đầu, nghe lời phối hợp với người phụ nữ kia từ cửa ngầm thoát khỏi căn phòng.
Cô nghĩ, nếu mình mau mắn hơn thì có thể cứu Tiểu Loan sớm một chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
