Chuyện tú hoa châm tổ truyền của gia tộc Chử Khố Nhĩ bị mất trộm đã chiếm lấy mọi sự chú ý của trưởng bối trong tộc. So với việc tú hoa châm bị trộm, cái chết bất ngờ của Chử Phượng Nhan ngược lại có vẻ nhỏ nhặt không đáng kể.
Vụ án của cô ta mau chóng có kết luận —— một trong những tiểu bối được ứng cử chức vị đương gia chỉ vì cái lợi trước mắt, mưu toan trộm lấy hộp tú hoa châm để đạt được vị trí đương gia, nhưng không ngờ muốn cướp đồ nhưng lại bị cơ quan hại đến tính mạng.
Vụ án đã có kết quả, trưởng bối trong tộc liền dặn dò kẻ dưới, mau chóng xử lý thi thể của Chử Phượng Nhan.
Thư Ngọc đứng trước hành lang, nhìn tôi tớ ra ra vào vào, hai người trong số đó đang khiêng một cái cáng đắp vải trắng, loáng thoáng có thể nhìn ra hình dáng của một người dưới lớp vải.
Một chiếc lá vàng rơi xuống bên chân Thư Ngọc.
Mùa hè còn chưa qua, mùa thu đã tới sớm rồi.
Lúc quay về sương phòng, Thư Ngọc vừa gọt giũa kỹ thuật thêu thùa, vừa thở dài: “Chử Phượng Nhan rõ ràng chết oan, còn chưa biết rõ kết quả, cứ vậy mà xử lý thi thể?” Khó tránh quá khinh suất.
Cô Mang thản nhiên đáp: “Mọi người trong gia tộc Chử Khố Nhĩ không muốn truy đến cùng, người ngoài càng không có lập trường níu kéo nữa, huống chi người có dính dáng bên trong không phải chúng ta có thể nhìn là hiểu.”
Thư Ngọc im lặng, trong đầu không khỏi hiện ra khuôn mặt sợ hãi như nai con của Tiểu Loan.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
