Tảng sáng ngày mới, ngoài cửa sổ nổi cơn mưa phùn. Không khí của sớm tinh mơ mang theo cảm giác mát lạnh ùa vào trong phòng từ cánh cửa sổ mở ra một nửa.
“Hắt xì ——” Thư Ngọc nằm bò trên khung cửa sổ, thình lình hắt hơi một cái.
Cô nghiêng người, cười nói: “Bồng Tễ Viên không có nhiều ngày mưa lắm, cảnh sắc thế này rất hiếm gặp.” Nói xong cô theo bản năng dựa sát vào lồng ngực ấm áp của anh.
Anh bật cười: “Ở London còn chưa thấy đủ mưa bụi sao?”
Cô lắc đầu: “Khi ông nội đưa em tới đây lần đầu tiên cũng là vào thời tiết thế này.” Dừng một chút, cô nói tiếp, “Thời điểm ấy, còn có ba mẹ em tới cùng.”
Khi đó cô còn bé, ba mẹ khỏe mạnh, vui sướng đi cùng người nhà đến đây nghỉ hè. Ai ngờ cùng năm đó, ba mẹ đều qua đời bởi một vụ tai nạn, còn cô thì được bà vú mang về trấn Thanh Hà ngay trong đêm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
