“Không phải tôi.” Hà Uyển Đinh phủ nhận trước tiên, “Cô nhìn bộ dạng của tôi này, rồi nhìn Mân Lâm đi, sẽ biết tôi tuyệt đối không có khả năng là Lạc Thần Hoa.”
Hà Uyển Đinh ngũ quan thanh tú, nhưng bởi vì hàng năm dạy học ở nông thôn, làn da ngăm ngăm, nếp nhăn mảnh khảnh nơi khóe mắt, có vẻ già dặn hơn bạn đồng lứa. So sánh với Mân Lâm chăm sóc kỹ càng thì quả thật thua kém rất nhiều.
“Huống hồ, tháng sáu hàng năm đi du thuyền tôi chưa từng tiếp xúc với thủy thủ, bởi vậy tuyệt đối không có khả năng là tôi.” Hà Uyển Đinh nói rành mạch lưu loát.
“Cũng không phải tôi.” Mân Lâm miễn cưỡng nói, “Cho dù phải, tôi cũng không muốn nhận thư của anh ta.”
Thư Ngọc bóp trán: “Thôi, tôi đi tìm Khưu Bình Bình và Chử Khố Nhĩ. Có lẽ trong hai người sẽ có một người là Lạc Thần Hoa.”
Mân Lâm nói: “Đi tìm Chử Khố Nhĩ trước đi, cá nhân tôi cho rằng khả năng có thể là Khưu Bình Bình rất thấp.”
Ba người cùng đi tới bên ngoài phòng của Chử Khố Nhĩ.
Thư Ngọc gõ cửa, bên trong không có ai trả lời.
“Không ở trong sao?” Hà Uyển Đinh nói.
Bích Tỉ hơi nhíu mày: “Vị tiểu thư này chưa từng lộ mặt tại nơi công cộng. Chỉ một lần duy nhất ra khỏi phòng cũng đội mũ lưới mạng trắng, không thấy rõ dung mạo.”
Trong phòng Khưu Bình Bình vẫn không có ai.
Mân Lâm nhún vai: “Quên đi, tôi thấy khả năng cô ta là Lạc Thần Hoa không cao.” Dứt lời cô ta kéo Hà Uyển Đinh rời đi.
Thư Ngọc chợt khựng lại, nói: “Hai cô đi trước đi, tôi về phòng lấy đồ đã.”
“Được.” Hà Uyển Đinh gật đầu, “Chúng tôi đi trước.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
