Ánh mặt trời xuyên qua song cửa sổ rọi vào trong phòng.
“Ss —— anh nhẹ một chút.” Thư Ngọc để lưng trần, nằm sấp trên giường.
Cô Mang tay cầm thuốc mỡ đang thay thuốc cho Thư Ngọc, nghe cô nói anh nhướng mày: “Giờ biết đau rồi à?”
Thư Ngọc bất mãn: Lần này em thật nghe lời anh, chỉ là lúc ấy tình huống khẩn cấp, nếu không phải em cái khó ló cái khôn…”
Cô Mang thản nhiên liếc nhìn Thư Ngọc, cô nhất thời lo lắng: “Em nói thật mà…”
“Anh cũng không nói gì, em vội vàng làm sáng tỏ chi vậy?” Anh vừa nói vừa mặc áo cho cô.
Cô khoác áo mỏng, nép vào trong lòng anh: “Trương cảnh ti thật sự là gián điệp à?”
Anh đơn giản ừ một tiếng: “Chẳng qua là một quân cờ.”
“Vậy phần tình báo kia có nội dung gì?” Cô lại hỏi.
“Là giả? Thế đồ thật ở đâu?” Cô khó hiểu. Tốn bao nhiêu công sức đưa tình báo giả đi, sao lại phiền toái như thế?
Anh đáp: “Tình báo thật luôn nằm ở trong tay Trương Hàn Sinh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
