: sammie
“Tôi chỉ có một em gái, nếu cậu ăn hiếp nó, tôi có thể đồng ý hay sao? Chắc chắn tôi sẽ đại diện cho mặt trăng tiêu diệt cậu!” Bạch Tiêu nói xong, quần áo còn chưa ngay ngắn, bàn tay đã làm một tư thế tượng trưng cho mặt trăng tiêu diệt Tần Mặc.
Dương Hinh vừa nghe, đôi mắt vốn trong suốt liền u ám đi một ít, cô cố nặn ra vẻ tươi cười, lui về phía sau từng bước, khoác cánh tay Tần Mặc vô cùng tự nhiên.
“Có đúng không đó, anh Tiêu, nhưng từ trước đến nay em đều không xem các anh là anh trai của mình.” Dương Hinh nói lời này một cách thoải mái, giống như là chuyện phiếm hằng ngày.
Nhưng khi lọt vào tai Bạch Tiêu liền có chút biến đổi, anh thu hồi gương mặt tươi cười, liếc nhìn Tần Mặc.
Trong lòng Bạch Tiêu lập tức dâng lên, anh không muốn nghĩ tới, nhưng lại nhịn không được suy nghĩ: chẳng lẽ từ nhỏ Dương Hinh đã thích núi băng Tần Mặc, cho nên mới không xem bọn họ là anh trai.
Lẽ nào hai người bọn họ sớm đã có cảm tình với nhau, chỉ có anh ngây thơ cho rằng bọn họ chỉ là anh trai em gái thương yêu nhau?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

