Tần Mặc vừa nghe liền dừng lại một chút, lập tức tàn bạo hôn lên môi đỏ hồng của cô lần nữa, cả hai dính vào nhau, nhưng Tần Mặc vẫn mở to đôi mắt đào hoa, tỉ mỉ nhìn cô.
Trong lúc Tô Song Song gần như thiếu dưỡng khí thì Tần Mặc buông cô ra, lúc này anh mới khẽ rời khỏi cô, nhìn dáng vẻ mơ màng đáng yêu của cô, khóe miệng anh nhẹ cong lên.
Tô Song Song bị Tần Mặc ôm chặt, cô hơi hướng về bên ngoài, say rượu cùng thiếu không khí khiến cô tự hỏi không biết mọi chuyện là thế nào. cô mơ màng nói: “Không phải là mơ sao?”
Ngay sau đó, Tô Song Song mạnh mẽ vươn tới bắt lấy cánh tay bên người Tần Mặc, hàm răng nhỏ không dùng lực được nhưng cô vẫn cắn.
Tần Mặc hơi cau mày, tùy ý Tô Song Song cắn tay làm nũng mình như bình thường.
Sau khi cắn xong, cô vươn tay lau nước bọt trên miệng, nhíu mày nhìn Tần Mặc, lơ mơ nói như người bị ngọng: “Quả nhiên là mơ… Tôi cũng không đau.”
Tần Mặc vừa nghe, rốt cuộc nhịn không được nhẹ nhàng nở nụ cười, tuy rằng cứng ngắc nhưng cũng rất dịu dàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

