: Rinn lùn
Mặt Tô Mộ không cảm xúc cầm quần áo của Tô Song Song, quay đầu nhìn cô, một bộ chỉ hận không thể rèn sắt thành thép, chỉ tay vào thức ăn trên bàn đã sắp nguội: "Mau ăn đi! Đừng tưởng rằng có thể đi bộ thì chân đã khỏi hẳn, cẩn thận lưu lại di chứng sau này!"
Tô Song Song khóc đến mức đầu óc choáng váng, nghe Tô Mộ nói vậy, còn chưa phản ứng kịp, chờ đến lúc Tô Mộ hừ lạnh một tiếng, rốt cuộc cô mới lấy lại tinh thần đi đến, há miệng to ăn cơm.
Nhưng khi tầm mắt đảo qua rau cải xanh, nhất thời sắc mặt Tô Song Song cũng thay đổi thành màu xanh theo, mặc dù cái này rất dinh dưỡng, nhưng dù sao cũng phải cho cô một miếng thịt béo chứ!
Tô Mộ đi ra từ phòng vệ sinh, nhìn thấy bộ dáng như chưa thỏa mãn dục vọng của Tô Song Song, ngồi xuống hừ lạnh: "Đừng có mà không hài lòng, chị đây vì muốn tốt cho cô, nên mới ăn chay với cô, nếu không thích, ngày mai một chút thịt cũng sẽ không có!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

