Tần Mặc nghe Tô Song Song hô lên, hoảng sợ vội vàng cuối đầu nhìn cô. Khi thấy máu chảy ra từ kẽ ngón tay, anh không suy nghĩ gì trực tiếp ôm cô chạy ra ngoài.
Mà lúc này Tô Song Song đã hoàn toàn bị hù dọa bởi chính lời nói của mình, cô hận không thể cắn đứt đầu lưỡi tự sát,đã chảy máu nhiều vậy rồi còn nói mình hộc máu nữa!
Tô Song Song nhìn dáng vẻ của Tần Mặc, biết rằng anh muốn đưa cô đi bệnh viện, sợ tới mức vội níu lấy ống tay áo anh, một bộ muốn nói rồi lại thôi.
Tô Song Song chống lại cặp mắt đào hoa của Tần Mặc, lần đầu tiên cô cảm thấy mình khá ngốc, cô cười ha ha. Chẳng qua nụ cười này làm động tới cái mũi, máu còn chưa kịp ngừng lại tiếp tục chảy xuống, cô vội vàng lấy tay che đi.
Tần Mặc không nói một lời, nhanh chân xoay người ôm cô đi đến phòng làm việc của mình, vừa vào tới nơi liền chạy thẳng tới nhà vệ sinh.
Đến cạnh bồn rửa tay, Tần Mặc để Tô Song Song xuống, một tay đỡ ngang hông cô, hơi nhấc lên để chân bị thương của cô không phải chịu lực khi chạm đất
Cứ như vậy Tô Song Song dánlên người Tần Mặc, lơ lửng trên không trung, khom lưng lúng túng tẩy rửa máu mũi.
Cô vừa lau chùi vừa giải thích kiểu giấu đầu lòi đuôi: “Mới nãy là do trời quá nóng nên tôi mới chảy máu mũi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

