Vốn là Tô Song Song rất vui mừng, thế nhưng nghĩ lại, không làm việc thì không hưởng lộc, cô lập tức do dự, cuối cùng nói: “Việc này… Tiền khám bệnh của Tứ Gia, ít nhiều gì tôi cũng sẽ trả lại cho anh.”
Nói đến đây Tô Song Song vội vàng bổ sung thêm một câu: “Anh cho vị bác sĩ kia nhiều tiền boa như vậy, tôi xem như không kể đến nha!”
Tần Mặc biết tính tình của cô, nhìn cô có vẻ yếu đuối nhu nhược, thế nhưng một khi tính khí bướng bỉnh trỗi dậy, thì tám con ngựa kéo cũng không lại, anh cũng không muốn hao tâm tổn sức cùng cô nói đến chuyện này nữa.
Cùng lắm thì đợi đến lúc cô nhận tiền lương, anh sẽ tìm vài việc nào đó rồi tăng cho cô một ít tiền nữa.
Trong xe bỗng nhiên yên tĩnh, Tô Song Song dựa đầu vào cửa sổ, nhìn cảnh vật ở bên ngoài vụt qua nhanh chóng, thật ra trong lòng cô cảm thấy rất mất mát.
Tuy là Tứ Gia không có chuyện gì, thế nhưng dù sao nó cũng không ở đây. Cô bặm môi, cố thúc ép bản thân phải mạnh mẽ lên. Không biết ngày hôm nay cô bị làm sao, tự dưng cảm thấy rất muốn khóc, nhưng lại không muốn mất mặt trước mặt Tần Mặc nên cố nén lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
