Tô Song Song đợi một lúc, Âu Dương Minh vẫn không nói gì, cô nhìn đường càng lúc càng xa, càng đi càng lệch, hai bên đường đều vắng lặng, thấy vô cùng ảo não, nháy nháy con mắt, cảm thấy Âu Dương Minh ở trước mắt mình có chút kinh khủng.
Tô Song Song theo bản năng nắm chặt quần áo mình, muốn ói đến chảy nước miếng, không nhịn được nghĩ, càng ôn nhu người càng dễ dàng ẩn giấu nhân cách thứ hai, chẳng lẽ Âu Dương Minh thật ra là đại biến thái? Dù sao cô cũng không hiểu rõ anh.
Âu Dương Minh chú ý đến cô, anh không nói lời nào vì muốn cho cô một niềm vui bất ngờ, nhưng nhìn cô ngày càng khẩn trương, đoán là cô đã nghĩ sai, không nhịn được cười khẽ.
"Nghĩ gì vậy?" Âu Dương Minh hiểu tác giả truyện tranh, trí tưởng tượng chắc cũng phong phú, nếu không sao có thể sáng tác được.
Tô Song Song nghe Âu Dương Minh nói, cảm giác mình bị anh nhìn thấu, cô cười ha ha, mới phát hiện mìn lại mắc bệnh nghề nghiệp, hay suy nghĩ lung tung.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
