"Tô Song Song, không sao cái con khỉ, em quên em..." Bên Tô Mộ còn chưa gào xong thì bỗng Tô Song Song nghe thấy tiếng mở cửa, dặn vội một câu: "Không được nói lung tung nữa, nếu không em sẽ không giúp chuyện hẹn hò của chị với Lục Minh Viễn nữa đâu!"
“Ừ, em sao vậy, sao lại cười gượng ép thế kia?” Tần Mặc cởi giày rồi bước tới. Tô Song Song đã bị dọa cho giật mình sau đó ngoảnh đầu nhìn Tần Mặc, thấy anh không nhìn mình thì mới thở phào nhẹ nhõm.
“Không sao, chỉ là mới ăn no quá không thở nổi thôi!” Tô Song Song nói xong thì vô thức sờ lên bụng mình, sờ một cái mới cảm thấy đống mỡ bụng hơi phì nhiêu thì lập tức cau mày, lại vuốt vuốt thêm mấy cái nữa, sao càng sờ lại cảm giác mỡ nhiều thêm một xíu nhỉ?
Lúc này Tần Mặc đã đi đến, nửa ngồi nửa quỳ, đưa tay ra vuốt vuốt bụng Tô Song Song, Tô Song Song lập tức hài lòng mà kêu vài tiếng nho nhỏ hệt như chú mèo con được vuốt lông.
“Em nói đi, rốt cuộc là làm sao? Bạch Tiêu đã làm gì rồi?” Tần Mặc nhìn chăm chú vào bụng của Tô Song Song nhưng suy nghĩ lại không dừng ở nơi đó, Tần Mặc của bây giờ đã quá thông hiểu quyển sách yêu nghiệt ‘Kế trong kế yêu nhau’ rồi, EQ không gì có thể so sánh nổi, đã thăng lên cấp yêu nghiệt từ lâu rồi.
“Bạch Tiêu? Mặc mớ gì đến Bạch Tiêu chứ!” Tô Song Song càng lúc càng hoảng hốt, thốt lên một câu thì ánh mắt láo liên, sao càng nói càng giống nói dối nhỉ.
Tằn Mặc cũng không ép hỏi tiếp nữa, anh đứng dậy từ trên cao nhìn xuống Tô Song Song rồi cũng im lặng, tuy vậy nhưng lại cho người ta một cảm giác rất ép bức.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

