: Mẹ Bầu
Cô Tô Na vừa nghe thấy, trong nháy mắt lập tức cảnh giác lên, khi nhìn thấy trong tay ông nội Tần có một hạt châu tròn dùng làm trang sức trên quần áo, thì cô chợt trợn to cặp mắt, cả kinh. Tim nhanh chóng nhảy lên đập thình thịch thình thịch mạnh mẽ.
"Cái gì vậy?" Tô Song Song đưa tay cầm lấy hạt châu trong tay ông nội Tần lên, đưa về phía mặt trời liếc mắt nhìn. Cô cảm giác, cảm thấy vật này nhìn rất quen mắt.
Cô Tô Na thấy rõ bộ dạng hạt châu kia, trong nháy mắt trái tim nhảy loạn lên tưởng chừng sắp nhảy bật ra ngoài. [emailprotected]*dyan(lee^qu.donnn),
Cô nuốt từng ngụm nước bọt, hốt hoảng không biết lúc này cần phải nói gì.
"Chuyện này có cần thiết phải nói cho Bạch Tiêu không nhỉ? Nếu như ông nội thật sự là bị người khác hại chết, đây cũng là chứng cớ rất trọng yếu." Từ khi ông nội Tần qua đời, trong lòng Tô Song Song vẫn rối loạn như tơ vò, đầu óc không thể nào chuyển động để suy nghĩ được.
Cô theo bản năng liền hỏi một câu, hỏi xong mới cảm giác mình là lớn hơn Cô Tô Na, chuyện phát hiện vào lúc này, vậy mà tự mình không làm chủ được tinh thần, lại còn muốn theo dựa vào người khác, thật sự là quá kém cỏi rồi.
"Chị..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

