Khoảnh khắc khi xe định chạy đi, đột nhiên có mười mấy người mặc âu phục đen xông ra từ phía trước, Tô Song Song còn xem náo nhiệt nhìn sang, nhưng càng nhìn càng không thích hợp, sao dường như những người này xông về phía bọn họ.
Tần Dật Hiên cũng cảm nhận được có điểm bất thường, đang định đè khóa cửa xuống, cửa bên chỗ Tô Song Song liền bị kéo ra, ngay sau đó một người áo đen to con nắm lấy cánh tay Tô Song Song, định kéo cô đi.
Tần Dật Hiên một phát bắt được cánh tay khác của Tô Song Song, hình như người mặc âu phục đen này sợ tổn thương đến Tô Song Song, cũng không dùng sức, nhưng cũng không buông tay.
“Cứu… Cứu mạng!” Không phải Tô Song Song sợ, mà ký ức bị bắt cóc lần trước thật sự quá không đẹp đẽ rồi, mỗi lần không còn nửa cái mạng nhỏ, cô làm bộ đáng thương nhìn Tần Dật Hiên.
Tần Dật Hiên cũng không dám dùng sức, chỉ có thể túm lấy Tô Song Song trước, một tay khác nhanh chóng đè nút cảnh báo của bản thân.
Hai tay Tô Song Song bị tóm được, ngọ nguậy hồi lâu vẫn giãy giụa không ra, cuối cùng sốt ruột, quay đầu dùng cằm húc đối phương, hy vọng có thể húc đau anh ta để cho anh ta buông tay ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

