Chuyện là như thế này, lúc đầu viện mồ côi của chúng tôi không có nhiều trẻ em như vậy, chỉ khoảng 30 bé. Từ một lúc nào đó khoảng ba năm trước, đột nhiên lên mấy đứa trẻ. Trong thời gian ngắn có vài công trình, vật dụng không theo kịp. Lúc ấy Tôn viện phó bỗng nhiên mua về một bộ đồ ăn dùng một lần, nói là giá cả thấp, lại có thể dùng ngay. Lúc đó dùng những bộ đồ ăn kia một thời gian, cũng không có vấn đề gì. Ai ngờ qua một lúc, đột nhiên lần lượt có trẻ con bị bệnh. Ký giả lúc ấy đến đưa tin, vừa đến thấy vậy liền nói là bị ngộ độc thực phẩm tập thể. Nhưng sau khi mấy đứa bé được đưa đến bệnh viện khám, kiểm tra ra là do bị bệnh. Những đứa bé nhỏ tuổi trong viện, sức đề kháng kém, nên đều nhiễm bệnh tay chân miệng...
Diêu Ca nói đến đây, cúi đầu xuống.
Chờ khi cô ngẩng đầu lên lần nữa, Nam Mộ mơ hồ thấy được hốc mắt cô gái đã đỏ hồng.
⁃Tình huống của mấy đứa trẻ ở đây, các anh cũng biết đấy. Đứa bé nhỏ như vậy, ngã bệnh rất khó chịu, rất nhiều lời đều nói không ra hơi. Lúc ấy tôi nhìn thấy những mấy bé như vậy, trong lòng thật khó chịu...
Mắt thấy Diêu Ca lại chững lại lần nữa, Nam Mộ cũng không thúc giục, chỉ lẳng lặng chờ.
⁃Tôi biết, tôi không nên lừa mọi người. Nhưng nếu tra ra được chuyện năm đó chỉ vì một mình Tôn viện phó khiến cho toàn bộ viện mồ côi muốn bị đóng cửa, những đứa trẻ kia phải làm sao bây giờ? Những đứa trẻ này, chỉ có mấy đứa vốn là được chuyển từ viện mồ côi khác tới, nếu như viện mồ côi đóng cửa, sau cùng người đáng thương nhất, không phải những đứa trẻ này sao.
-------
Sau khi rời khỏi viện mồ côi, thanh âm của Diêu Ca vẫn lặp đi lặp lại, âm vang bên tai Nam Mộ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)