Lần đầu tiên Lương Thu Hoà gặp Nam Mộ, liền từ xa nhìn thấy cô đuổi theo một người đàn ông, dáng người nhỏ xinh, nhưng tay chân lại linh hoạt tới kì lạ, cái tay xinh đẹp, chế ngự đối phương thật chặt.
Đám người phát ra tiếng trầm trồ khen ngợi, rẽ từ bên trong đám người đang xem, là một nam một nữ vừa đuổi tới, bắt lấy tên trộm, nói lời cảm tạ với Nam Mộ.
- Không có gì.
Cô ngửa đầu cười với hai người họ.
Đám người dần tản ra, lúc Nam Mộ đứng dậy, cảm thấy đau ở cẳng chân.
- A…
- Em là học viên trường cảnh sát?
Sau khi Nam Mộ đứng lên, Lương Thu Hoà lập tức rút tay lại, nhưng vẫn giúp đỡ cô.
- Khu vực bên cạnh chính là học viện cảnh sát thành phố Nam Giang, cô em nhỏ trước mặt thoạt nhìn gầy yếu nhưng chân tay nhanh nhẹn xinh đẹp, chắc hẳn không sai.
Nam Mộ gật đầu, xoay người muốn bỏ đi, lại bị Lương Thu Hoà gọi lại:
- Chân em bị xây xát chút, hẳn không nghiêm trọng, nhưng đi đường không tiện, em đi đâu? Không bằng anh đưa em về.
Nam Mộ nhẹ nhàng dừng lại bước chân chậm chạp, quay đầu nhìn người đàn ông da trắng nõn:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)