Nếu muốn đánh nhau, một người chỉ biết học tập như Nguyên Hân Lâm đương nhiên không thể đánh lại Khương Nhiên.
Hơn nữa nhìn bộ dạng Nguyên Hân Lâm lúc này như con cá chết Khương Nhiên cũng lười tiếp tục đánh.
Rũ mắt, buông lỏng tay ra.
Nguyên Hân Lâm lập tức ngồi trên mặt đất, sắc mặt dần dần hòa hoãn.
Tô Yên duỗi tay lại túm túm cánh tay Khương Nhiên, "Chúng ta đi thôi."
Khương Nhiên liếc Nguyên Hân Lâm đang ngồi trên mặt đất một cái.
Lại nghiêng đầu nhìn về phía Tô Yên, cuối cùng không nói gì nữa, tùy ý cô kéo mình rời đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


