Những kẻ đầu tiên lao vút đến bên cạnh nồi xiên que Ma lạt thang, chẳng phải ai khác mà vẫn là mấy gương mặt quen thuộc: nhóm của Long Nhã và hai chị em Lạp Lâm, Lạp Na.
Họ có thể coi là những người đầu tiên được nếm thử món ăn của chủ quán Lăng.
Đối với bà chủ, ngoài sự kính sợ, họ còn dành một niềm tin tưởng tuyệt đối. Đồ ăn mới do chính tay bà chủ làm ra, làm sao có chuyện không ngon cho được!
Chỉ trong chớp mắt, mười chiếc ghế đôn đặt quanh chiếc bàn dài đã bị tranh giành sạch sành sanh.
Những người không cướp được chỗ gào lên: "Long Thạch! Tốc độ tay của mấy đứa tụi bây có phải là quá nhanh rồi không hả!"
"Chỗ ngồi có hạn, ai đến trước thì được trước nhé? Mọi người chịu khó đợi tụi tôi ăn xong rồi tới lượt nha~" Long Thạch đắc ý vênh váo, khua khua tay.
"Bà chủ ơi bà chủ, món xiên que này có nhiều không ạ? Liệu có bị đám này ăn sạch bách luôn không?!" Những người không giành được vị trí lo sốt vó lên hỏi.
Năm trăm xiên có lẽ không đủ cho họ ăn thỏa thuê, nhưng với tư cách là một món ăn mới, ngần này chắc chắn là đã đủ để chứng minh cho thực khách thấy nó thơm ngon đến nhường nào.
"Nghe thấy gì chưa? Hơn bốn trăm xiên lận đó, tụi tôi không ăn hết được đâu, lát nữa các ông hãy quay lại!" Long Thạch nháy mắt ra hiệu tinh nghịch, liền bị Long Nhã thẳng tay tặng cho một đấm.
"Bà chủ, cái này là gì vậy ạ?" Lạp Na nhìn chiếc khay được đặt trước mặt mình, tò mò hỏi.
"Đây là nước chấm." Lăng Oanh giải thích: "Xiên que vớt từ trong nồi ra thì chấm vào thứ này rồi ăn.
Nước chấm là quà tặng kèm miễn phí, mọi người nhớ giữ lại que xiên cho đàng hoàng, cuối cùng sẽ tính tiền dựa trên số que."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
