Công việc ở nhà máy lương thực có biết bao người nhòm ngó, mẹ Lâm dám nói vậy, e là đã chuẩn bị dốc hết của cải trong nhà để đánh cược một phen rồi.
Biết có nói thêm cũng vô ích, hơn nữa trời cũng bắt đầu nóng lên, nếu không mau ra đồng, đợi lúc nắng gắt sẽ càng mệt hơn, Lâm Yểu đành ngoan ngoãn đồng ý.
Ngày tháng còn dài, những chuyện sau này cô cần phải suy nghĩ kỹ càng.
Nguyên chủ là một cô gái ngoan ngoãn và cầu tiến, nếu không đã chẳng học được đến tận cấp ba. Chỉ tiếc là thời thế và vận mệnh không cho phép, xuất thân từ nông thôn, không có mối quan hệ, không có người chống lưng, muốn tìm một lối thoát trong cái thời đại gian khổ và giản dị này vốn đã không hề dễ dàng.
Từ lúc nghỉ học, cô gái ấy luôn có chút lo âu phiền muộn, chỉ ru rú trong nhà, rất ít khi ra ngoài, thường ngày chủ yếu giúp bố mẹ làm việc nhà, còn nấu ăn cơ bản đều do mẹ Lâm lo liệu.
Nhưng bây giờ Lâm Yểu đã đến đây, cô có một tâm thế cởi mở với tương lai. Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, đôi khi tâm thái còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Giai đoạn này, cô chỉ muốn bố mẹ được sống nhẹ nhàng, thoải mái hơn một chút nên câu nói vừa rồi không phải chỉ là nói suông, cô thật sự định trưa nay sẽ mang cơm cho bố mẹ.
Còn về việc tại sao lần đầu nấu cơm đã có thể làm tốt, Lâm Yểu không sợ bị phát hiện. Một trong những lý do dĩ nhiên là vì Lâm Yểu vốn dĩ rất thông minh, bình thường lúc mẹ Lâm nấu cơm cô cũng hay đứng bên cạnh phụ giúp.
Tiếng người dần xa, Lâm Yểu khẽ ngẩng đầu nhìn trời. Ánh nắng tháng bảy từ sáng sớm đã chói chang khẳng định sự tồn tại của mình. Cô hít một hơi thật sâu không khí còn vương mùi đất, thầm nhủ trong lòng: [Yên tâm đi, đã đến đây rồi, mình nhất định sẽ không để họ đi vào vết xe đổ. Đời người rộng lớn, cuộc sống hạnh phúc vẫn còn ở phía sau.]
Múc nước rửa mặt đánh răng xong, cô ngồi xuống ghế, soi mình trong tấm gương kiểu dáng đơn sơ có vẽ hình mỹ nhân ở mặt sau. Lâm Yểu cẩn thận quan sát khuôn mặt này.
Mái tóc tết bím dài đến thắt lưng, ngũ quan có sáu bảy phần giống cô, gương mặt nhỏ bằng bàn tay, đôi mắt hạnh tròn trịa, mày ngài thanh tú. Đôi môi vì vừa rửa mặt xong còn đọng nước, lúc này ửng lên một màu hồng anh đào nhàn nhạt.
Chỉ nhìn ngũ quan cũng đã là một mỹ nhân, chỉ có điều da hơi vàng, không đủ trắng trẻo mịn màng, sờ lên mặt có cảm giác hơi thô ráp. Tóc cũng xơ rối, đuôi tóc chẻ ngọn hết cả do thiếu dinh dưỡng.
Đôi tay vì không làm nông nên vẫn được coi là thon thả, khớp xương không to nhưng đầu ngón tay lại khô và có xước măng rô.
Cô cúi đầu ước lượng, cơ thể này cao khoảng một mét sáu lăm, vóc dáng lại phát triển cực tốt, thân hình mảnh mai, đường cong tinh tế. Lớp áo mỏng mùa hè không che được vòng ngực đầy đặn, eo thon, đôi chân thẳng và dài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


