Trong bếp, hai anh em Từ Đại và Từ Nhị nghe vậy thì rùng mình, vội làm việc chăm chỉ hơn.
Ở nông thôn, nhà cửa sát nhau nên tiếng động truyền rất nhanh, khiến hàng xóm tò mò ló cổ nhìn qua.
“Vương Tam Ni, nhà bà đâu phải có con gái, chỉ có ba thằng con trai thôi mà? Sao tự dưng lại có thêm đứa con gái thế?”
“Phải đó! Để tôi xem nào... Ôi trời, con bé xinh như hoa! Hay là bà muốn có con gái đến phát điên nên kéo đại một đứa về rồi bảo là con gái mình đấy chứ?”
Đám hàng xóm bán tín bán nghi, vì họ đều quen thuộc từng chuyện nhỏ của nhau, từ việc nhà ai gà đẻ trứng ra sao đến chuyện bếp núc hằng ngày. Chỉ mới nửa ngày không gặp, vậy mà đột nhiên nhà họ Từ lại có một cô con gái xinh đẹp thế này ư?
Mấy người thì thầm với nhau, vì nghĩ với ngoại hình ấy, cô gái này chẳng thể nào là con của nhà họ Từ được.
Mẹ Từ vênh mặt tự đắc, nói lớn: “Con gái tôi đẹp chứ? Tôi nói cho mà nghe, mười dặm quanh đây không có đứa nào đẹp hơn con gái tôi đâu! Không những đẹp, nó còn hiếu thảo, thịt ngon cũng không ăn, chỉ để dành cho tụi già chúng tôi.”
Bà nói xong một vòng, nhưng cuối cùng lại quay lại đúng điểm ban đầu – không quên khoe con gái nuôi.
Kiều Minh Nguyệt hơi đau đầu nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Cô đã quen với kiểu cường điệu của mẹ nuôi mình, vốn đã trải qua điều này suốt mười mấy năm qua.
Nhớ lại chỉ mới vài tháng trước, khi Chu Giang Sinh cưới Tưởng Xuân Hoa, mẹ nuôi còn vừa đánh ông ta vừa tranh thủ khoe Kiều Minh Nguyệt trước mặt hàng xóm. So với lần đó, tình huống này còn nhẹ nhàng hơn nhiều.
Có người hiểu chuyện liền giải thích với mọi người: “Cô bé này là thanh niên trí thức mới đến hôm nay. Nó là con gái nuôi của nhà họ Từ, không phải con ruột.”
“Thì ra là vậy.” Một người phụ nữ có quan hệ tốt với nhà họ Từ liếc nhìn Kiều Minh Nguyệt vài lần, rồi mỉm cười tán dương: “Cô bé này xinh thật, như một đóa hoa ấy. Đã vậy còn biết mang thức ăn cho bố mẹ nuôi, đúng là con gái thì luôn tình cảm hơn con trai.”
“Đúng rồi đấy.” Mẹ Từ càng thêm phổng mũi vì được khen, mặt mày rạng rỡ như hoa.
Ai khen con gái nuôi của bà, bà đều thấy thuận mắt ngay!
Ánh mắt bà ta quét một lượt từ đầu đến chân Kiều Minh Nguyệt, dừng lại lâu nhất ở chiếc váy và đồng hồ đeo tay của cô, như đang đánh giá món đồ.
Cảm giác bị nhìn như món hàng khiến Kiều Minh Nguyệt vô cùng khó chịu.
Mẹ Từ lập tức nổi giận, bà kéo Kiều Minh Nguyệt ra sau lưng, chống nạnh, mắt long lên như lửa: “Họ Triệu kia! Bà nói thêm một câu nữa thử xem! Lâu lắm tôi không đánh ai, bà ngứa da rồi đúng không? Để tôi xem, có thằng đàn ông nào xứng với con gái tôi hả? Còn nhìn nữa, tôi móc mắt bà ra!”
Từ Đại và Từ Nhị vừa nghe thấy tiếng mẹ, lập tức chạy ra. Nhìn thấy bà cau mày dựng ngược, hai anh em lạnh người, hít một hơi.
Xong rồi, mẹ lại chuẩn bị đánh nhau rồi.
Quả nhiên, ngay sau đó, mẹ Từ nhanh nhẹn túm lấy cây chổi lớn, hùng hổ bước về phía Triệu Nguyên Tú: “Chờ đấy, để tôi xem hôm nay ai cho bà gan dám nói bậy!”
Triệu Nguyên Tú hoảng sợ, mặt mày tái mét, chân run lên, cố gượng cười: “Vương Tam Ni, tôi chỉ đùa thôi mà! Bà làm gì dữ thế...”
“Đùa à?” Mẹ Từ nhếch mép lạnh lùng. “Bà đùa trên đầu con gái tôi? Có xem lại mình là thứ gì không mà dám nói bậy? Tôi xem bà có mấy cái đầu đủ để tôi chặt không?”
Nhìn thấy trận đánh sắp diễn ra, hàng xóm nhanh chóng xông vào can ngăn:
“Ấy ấy, Từ Đại mẫu à, hôm nay là ngày vui của bà, con gái mới về, đừng giận, đừng giận.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
