“Bốp!” Đầu Đinh Diễm Hồng va mạnh vào thân máy kéo, phát ra âm thanh chói tai.
Nhưng vì ai nấy đều đang bận việc, không ai để ý đến.
Nụ cười trên mặt mẹ Từ lập tức biến mất, bà xắn tay áo, hùng hổ xông tới: “Dám động vào con gái nuôi của bà, sống chán rồi phải không?!”
Đinh Diễm Hồng chỉ kịp nhìn thấy một bên xương gò má cao của người phụ nữ khoảng ba bốn mươi tuổi nhoáng lên trước mặt, còn chưa kịp phản ứng, đã bị túm lấy hai bím tóc lưa thưa, lôi xềnh xệch.
Mẹ Từ vừa đánh vừa mắng: “Con nhãi con ở đâu ra dám bắt nạt Minh Nguyệt nhà bà? Bà đánh chết mày!”
Động tác của bà nhanh đến mức người khác chỉ thấy loáng thoáng. Đinh Diễm Hồng nào phải đối thủ, chỉ biết ôm đầu chịu trận, miệng kêu la còn thảm hơn heo bị chọc tiết.
Những thanh niên trí thức mới đến bị một màn này dọa đứng chết trân vì sợ hãi, còn Tề Chí Quốc chỉ biết ôm đầu bất lực. Ông định can thiệp thì bị bố Từ kéo lại, lấy điếu thuốc lá cuốn từ trên tai xuống: “Này, lão Tề, vợ ông không có ở đây đúng không? Qua đây làm điếu thuốc nào.”
Vừa nói, ông vừa rút một điếu thuốc cuộn từ tai ra, cười hài lòng khi hai cậu con trai của mình nhanh nhẹn chen vào ngăn bà mẹ.
Đúng là hai đứa vô dụng, nhưng ít nhất lần này cũng biết ra tay đúng lúc.
Từ đâu ra con ranh con dám bắt nạt con gái ông!
Tề Chí Quốc bị kéo lại, đành nhượng bộ. Những người xung quanh không ai dám hé răng, để mặc Đinh Diễm Hồng ôm đầu chịu đòn.
Lần đầu xuống nông thôn đã gây ra chuyện, Kiều Minh Nguyệt hơi chột dạ, bèn cúi đầu khuyên nhủ mẹ Từ: “Mẹ nuôi, thôi đừng đánh nữa, con không sao đâu.”
Nghe cô nói thế, mẹ Từ sợ làm con gái nuôi bị thương nên miễn cưỡng dừng tay.
“Không sao là thế nào? Mẹ tận mắt thấy con nhãi này động vào con đấy! Nếu không có mẹ, chắc con bị bắt nạt đến thảm rồi!” Quay sang Kiều Minh Nguyệt, khuôn mặt bà lập tức nở nụ cười tươi rói: “Nhưng con gái nuôi của mẹ hiểu chuyện, đã nói bỏ qua thì mẹ cũng không chấp làm gì. Nghe con hết.”
Hai anh em nhà họ Từ cũng đồng thanh phụ họa: “Bọn con cũng thấy!”
Bố Từ nhả khói thuốc, bình thản nói: “Thấy hết.”
Kiều Minh Nguyệt: “Người ra tay trước là Đinh Diễm Hồng mà, phải không?”
Trong khi Đinh Diễm Hồng còn chưa hết bàng hoàng, Tề Chí Quốc đã rít xong điếu thuốc và bước tới giảng hòa:
“Có hiểu lầm gì thì cũng nên nói chuyện đàng hoàng. Đã là nữ thanh niên trí thức, sao lại động tay động chân? Nếu xảy ra chuyện thì biết làm sao? Thanh niên trí thức Đinh, hôm nay cô vừa mới xuống đây đã phạm hai lỗi, về viết hai bản kiểm điểm nộp lên.”
Ông vừa hút thuốc của bố Từ, giờ không thể phê bình gia đình họ được nữa.
Hơn nữa, cái cô Đinh này vừa tới đã gây chuyện, không dằn mặt một chút thì sau này khó quản!
Tề Chí Quốc đảo mắt nhìn đám thanh niên mới đến. Tốt, ai nấy đều bị dọa cho im thin thít rồi.
Đinh Diễm Hồng ấm ức nhỏ giọng biện minh: “Tôi... tôi không...”
Mẹ Từ liếc mắt, kéo tay Kiều Minh Nguyệt, lạnh giọng nói: “Không cái gì? Ý cô là cả nhà họ Từ chúng tôi đang vu oan cho cô chắc? Nói cho cô biết, cô vừa phá hoại tình cảm giữa dân làng và thanh niên trí thức rồi đấy!”
Nhìn vẻ hung dữ của cả nhà họ Từ, Đinh Diễm Hồng vừa sợ vừa uất ức.
Mặt cô ta đau, miệng lại vụng còn bị chụp mũ to như vậy, vành mắt lập tức đỏ hoe.
Tề Chí Quốc hắng giọng: “Lấy hành lý rồi theo tôi đến điểm trí thức!”
Sau khi kiến thức sự đanh đá của mẹ Từ, đám thanh niên mới đến đều vội vàng nhặt hành lý đuổi kịp đại đội trưởng, chẳng ai dám chậm chạp, sợ mình sẽ trở thành mục tiêu kế tiếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)