Bỗng nhiên, Vân Giảo đang đi giữa các anh nhận ra một ánh mắt mang theo ác ý.
Cô bé quay đầu nhìn sang, bắt gặp ánh mắt của một cô bé tám tuổi trong đám đông.
Có vẻ cô bé kia không ngờ Vân Giảo lại nhìn sang. Cô ta chỉ khựng lại trong thoáng chốc, sau đó vẫn trừng Vân Giảo một cái rồi xách chiếc xô trong tay chạy đi.
Vân Giảo nhe răng, sau đó cũng nhanh chóng thu hồi ánh mắt.
Cô bé biết người đó.
Vân Chiêu Đệ.
Cùng một làng, hơn nữa giữa hai nhà cũng có chút quan hệ họ hàng.
Vân Giảo đã quá quen với chuyện này. Không biết vì sao, từ lần đầu gặp mặt, Vân Chiêu Đệ đã nhìn cô không vừa mắt.
Hồi cô bé vừa biết đi, biết nói, Vân Chiêu Đệ còn nhân lúc người nhà không ở bên cạnh, giật mất kẹo của cô.
Khi ấy Vân Giảo mới một tuổi, người bé xíu. Bị bắt nạt, cô cũng chẳng chịu nhường Vân Chiêu Đệ, lập tức cắn mạnh một cái vào tay cô ta, đau đến mức Vân Chiêu Đệ gào khóc.
Các anh nghe tiếng khóc liền chạy tới, ra sức giúp cô em gái trút giận.
Nhưng từ đó về sau, Vân Chiêu Đệ càng nhìn cô không vừa mắt, còn thường xuyên xúi cậu em trai ngốc nghếch của mình đến cướp đồ của cô.
Trận đánh đầu tiên của Vân Giảo sau khi trọng sinh thành một đứa trẻ loài người đã dành cho Vân Tráng Tráng. Rõ ràng cô bé nhỏ hơn Vân Tráng Tráng cả một vòng, vậy mà vẫn đánh cho tên mập kia gào khóc.
Hừ, cô là thợ săn dưới biển sâu đấy!
“Sao vậy?”
Thấy Vân Giảo thất thần, Vân Tiểu Ngũ còn tưởng cô bé mệt.
Vân Giảo lập tức chỉ về hướng Vân Chiêu Đệ vừa rời đi, không chút do dự mách anh:
“Anh, vừa rồi em nhìn thấy Vân Chiêu Đệ. Chị ấy trừng em.”
Vân Tiểu Ngũ nghe xong lập tức nổi giận:
“Vân Chiêu Đệ bị làm sao vậy? Lớn đầu rồi mà cứ bắt nạt một đứa trẻ như em, vui lắm hay sao?!”
Vân Tiểu Thất xoa đầu cô bé.
“Vân Chiêu Đệ ghen tị với Giảo Giảo nhà mình đấy!”
“May mà nó chạy nhanh. Em gái, sau này lúc ở một mình thì tránh xa nó ra, em bé tí thế này đánh không lại Vân Chiêu Đệ đâu.”
Vân Giảo ngoan ngoãn gật đầu.
Thật ra sức cô không hề nhỏ. Trước đây lúc một tuổi đánh không lại là vì cơ thể còn chưa phát triển, ngay cả đi đứng cũng chưa vững.
Nhưng bây giờ đã ba tuổi, cô phát hiện một số năng lực của giao nhân ở kiếp trước cũng dần dần thức tỉnh.
Chẳng hạn như thính giác siêu nhạy, khát vọng đối với biển cả và... cô có thể hô hấp dưới nước.
Đây là điều cô phát hiện ra khi rửa mặt, vô tình úp mặt xuống chậu nước.
Nhưng cô vẫn chưa thử xuống biển. Mỗi lần ra ngoài đều có các anh đi cùng. Hễ cô muốn chạy xuống biển là lập tức bị xách cổ kéo về như xách một con gà con, đồng thời các anh còn không biết mệt mà dặn đi dặn lại rằng không được chạy xuống biển.
“Mau đi, mau đi, cá chết rồi thì chẳng còn đáng tiền nữa.”
Bọn họ vội vàng về nhà tìm người lớn.
Lúc về đến nhà, trong nhà chỉ có bà Vân và ông Vân.
“Ông, bà, bọn cháu về rồi!”
Vân Giảo cũng cất giọng non nớt gọi theo:
“Ông ơi, bà ơi!”
Giọng trẻ con mềm mại, ngọt ngào của cô bé vang lên giữa tiếng gọi oang oang của mấy cậu con trai, nghe càng đặc biệt.
Dễ nghe vô cùng.
Ông Vân đang ngồi ngoài sân vá lưới đánh cá. Nghe tiếng gọi, ông lập tức đặt tấm lưới xuống.
“Giảo Giảo về rồi à, mau tới đây với ông.”
Vân Tiểu Thất lập tức la lên:
“Ông thiên vị quá đấy, trong lòng chỉ nhớ em gái, sao lại quên bọn cháu rồi?”
Ba cậu nhóc đắc ý ra mặt.
“Xem chúng cháu mang thứ tốt gì về này!”
Ông Vân liếc mắt đã nhìn thấy con cá lớn Vân Tiểu Ngũ đang khiêng, cùng con Tiểu Thanh Long Vân Giảo ôm trong lòng.
Mắt ông lập tức mở lớn.
“Cái này... cái này là mấy đứa bắt được lúc đi bắt hải sản à?!”
Bà Vân cũng từ trong nhà đi ra, trên tay còn cầm chiếc xẻng xúc thức ăn, rõ ràng đang nấu cơm.
“Ôi chao, mấy đứa ngoan của bà, sao lại có nhiều thứ thế này!”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


