“Nhiều tôm hùm xanh thế này, hôm nay mấy đứa chọc thủng ổ tôm hùm xanh rồi à?!”
“Mẹ tổ phù hộ, Long Vương gia phù hộ, sao lại nhiều thế này!”
Bà Vân nhìn cái này rồi lại nhìn cái kia, đôi mắt cười đến híp cả lại.
Vân Tiểu Ngũ mấy người ưỡn cằm: “Bọn cháu giỏi không? Vác con cá lớn này về làm cháu mệt chết đi được.”
Ông Vân thầm nghĩ, bao nhiêu người muốn mệt như thế còn chẳng có cơ hội ấy chứ. Nếp nhăn trên mặt ông cũng cười đến dồn cả vào nhau.
“Mau mau mau, nhân lúc còn sống thì đem đi bán.”
Vân Kiều nhìn con tôm hùm xanh mình đang ôm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)