Trong mắt Hứa Thanh Tô thoáng hiện lên vẻ đắc ý: "Đúng!" Cuối cùng cô cũng phải thừa nhận rồi.
"Vậy anh nói xem tôi thích anh ở điểm nào?" Nguyễn Nhu Mễ tiến lên một bước, nhìn anh ta từ trên xuống dưới: "Là thích anh cao bằng tôi? Hay là thích mức lương hai mươi lăm đồng tám mươi của anh? Hay là thích người mẹ và người em gái cực phẩm nhà anh, hay là thích số nợ anh nợ tôi?"
Nếu nói là yêu đương thì dù sao cũng phải có lý do, Hứa Thanh Tô đứng ở đây, thực sự không có điểm nào xứng đôi với cô.
Không biết ai không nhịn được cười thành tiếng, điều kiện của người đàn ông này quá kém, với nhan sắc của Nguyễn Nhu Mễ, phải mù mắt mới có thể thích anh ta.
Hứa Thanh Tô bị tiếng cười này như đâm vào phổi: "Cô thích tôi, thích khuôn mặt và tài năng của tôi, nếu cô không thích tôi, sao cô có thể yêu tôi? Có thể viết thư tình cho tôi?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)