“...Hả?" Hạ Chí ngỡ ngàng đến nỗi khó tin.
Mặt cô như viết to rõ mấy chữ: "Cậu dám để bổn tiểu thư giúp cậu kéo quần?"
Tạ Ninh cũng vô cùng lúng túng, tai đỏ ửng lên.
Không khí trong cả căn phòng vì cơ thể nóng rực của cậu ta, mà cũng như bốc hơi theo.
Cậu ta mở miệng, giọng rất nhỏ, rất xa lạ nhưng là một lời cầu xin: “...Cảm... cảm ơn..."
Nếu đổi lại là người khác thì Hạ Chí chắc chắn sẽ không đời nào chịu làm, dù có nói gì cũng không làm!
Nhưng Tạ Ninh...
Cậu ta có liên quan đến vận mệnh của ba cô hai năm sau, cũng liên quan đến vận mệnh của chính cô.
Hạ Chí buộc phải thỏa hiệp: “...Được."
Hạ Chí cúp máy rồi dặn trợ lý ngoài cửa đợi thêm hai phút.
Cô lại ngồi xuống trước mặt Tạ Ninh, nhưng chiếc gót giày cao bất cẩn giẫm trúng tà váy, vốn đã không đứng vững, giờ thì trực tiếp quỳ ngồi luôn xuống thảm.
Tay cô theo bản năng đưa ra tìm điểm tựa, vừa hay lại đặt ngay lên đùi của cậu ta.
Ưm...
Chỉ là một động tác rất đỗi bình thường nhưng trong hoàn cảnh này...
Với Tạ Ninh, lại là cú chí mạng.
Hạ Chí giật tay về ngay lập tức, xấu hổ và áy náy: "Tôi không cố ý..."
"Ừm."
Đôi mắt cậu ta ánh lên làn nước, dứt khoát quay mặt sang hướng khác, cố gắng chuyển sự chú ý đi chỗ khác.
Hạ Chí cũng không dây dưa nữa, chuẩn bị giúp cậu ta chỉnh lại quần áo.
Tên Đường Vận kia đúng là gấp gáp đến phát bệnh, chỉ trong hai ba phút mà đã kéo khóa quần của Tạ Ninh xuống quá nửa.
Không hiểu sao, Hạ Chí lại thấy hơi căng thẳng.
Khóa quần của đàn ông... sống từng này năm rồi, đây là lần đầu tiên cô chạm vào.
Không dám nhìn kỹ, cô cũng quay mặt sang chỗ khác, xác định vị trí rồi nhẹ nhàng đưa tay ra.
Ưm...
Toàn thân Tạ Ninh đột nhiên co giật dữ dội.
"Cô chạm... vào đâu vậy?"
"Hả?"
Giọng của Hạ Chí đã pha lẫn tiếng nghẹn ngào.
Sao có thể chính xác như vậy? Lại chạm đúng ngay chỗ không nên chạm?
Cô thật sự xấu hổ muốn chết.
Ánh mắt của Tạ Ninh nhìn cô, rõ ràng đầy nghi ngờ và chất vấn, như thể đang hỏi: "Cô cố ý sàm sỡ tôi đấy à?"
Cô sắp khóc vì ngượng rồi.
Nhìn cô định mở miệng giải thích mà không biết phải nói gì, Tạ Ninh cau mày, nhắm chặt mắt lại: "Cô... nhìn mà làm."
Mặt Hạ Chí đỏ bừng, đỏ từ mắt đến tận vành tai: "Biết... biết rồi..."
Phòng bao được thiết kế chủ yếu với gam màu tối, vốn đã mang vẻ mờ ám hơn nơi khác.
Giờ đây yên tĩnh đến rợn người, chỉ nghe thấy tiếng hô hấp nặng nề của cậu ta.
Trong phòng chỉ bật đèn vàng dịu, ánh đèn mờ bị ánh đèn neon rực rỡ ngoài ban công lấn át đến mức đáng thương.
Người con trai mang vẻ gợi cảm ma mị, quần áo xộc xệch nằm nghiêng trên tấm thảm, nửa người dựa vào ghế sofa phía sau.
Còn cô gái xinh đẹp rực rỡ thì quỳ bên chân cậu ta, đưa đôi tay khẽ run lên giúp cậu ta kéo lại nửa khóa quần còn lại.
Tay cô di chuyển rất cẩn thận, cố gắng không chạm vào bất kỳ phần vải nào không cần thiết.
Nhưng chính sự cẩn thận ấy lại khiến động tác trở nên cực kỳ chậm chạp.
Mà cái chậm ấy, với Tạ Ninh mà nói, là một kiểu tra tấn khác.
Cậu ta nhắm chặt mắt, hai hàng lông mi dày cong vút run rẩy không ngừng.
Bàn tay phải đặt bên hông, siết chặt đến mức lòng bàn tay in hằn cả dấu móng.
Cuối cùng, cái nút quần cũng được cài lại.
Cả hai người cùng thở phào một hơi thật sâu.
Giải quyết xong chiếc quần khó xử nhất, còn chuyện chỉnh lại áo sơ mi thì với Hạ Chí bây giờ chẳng khác gì chuyện vặt.
Cô buộc phải cúi sát vào, nhanh chóng giúp Tạ Ninh kéo lại chiếc áo sơ mi nhàu nhĩ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


