Anh ra lệnh cứng rắn: "Không sao thì đứng dậy! Đừng giả vờ!"
Khương Nguyệt đau đến mức suýt ngất đi, cô hối hận chết mất. Nếu không phải xuyên sách, bây giờ cô hẳn đang tắm nắng ở Maldives, chứ không phải đến nơi khỉ ho cò gáy này làm mẹ kế cho người khác, còn phải nơm nớp lo sợ bị giết!
Cơ thể này cử động một cái là thở hổn hển, không khéo còn bị mỡ máu, giảm cân là một công trình lớn đây.
Thập niên 70 ở thôn nhỏ, ngay cả thuốc giảm đau hữu hiệu cũng không có, sau này sống thế nào đây?
Khương Nguyệt càng nghĩ càng tủi thân, cô hít mũi thật mạnh.
Phó Đình Xuyên nhìn người phụ nữ bình thường ăn mặc lòe loẹt, một tư thế có thể tạo ra mười tám kiểu quyến rũ, lúc này trán nổi gân xanh, không chút hình tượng hít mũi. Có thể thấy là thực sự đau.
Sắc mặt anh dịu lại, đôi môi mỏng mím lại, thốt ra hai chữ: "Yếu đuối."
Lời vừa nói ra, bầu không khí có chút ngưng trệ, anh nhận ra hai chữ này có chút không hợp thời nghi, dùng cho người phụ nữ này càng không thích hợp, anh nghiêm mặt nói:
"Áo rách quần bung không ra thể thống gì, mặc quần áo vào rồi ra ngoài."
Phó Tiểu Sơn cầm bình sữa vào nhà, Phó Giang Hà bế một đứa bé gái, cẩn thận trượt xuống giường, lo lắng bám vào khe cửa: "Anh, hình như cô ta bị bỏng rồi. Một lát nữa sẽ không vào đánh chúng ta chứ!"
Bố đã về rồi, chắc cô sẽ không dám đâu.
Phó Tiểu Sơn lắc đầu, im lặng đón lấy đứa bé gái.
Đứa bé gái ngửi thấy mùi sữa bột, ê a nắm lấy ngón tay anh trai, đói lắm rồi, ôm bình sữa tu ừng ực vào bụng, bị bỏng nước mắt uông uông nhưng vẫn không nỡ nhả núm vú ra.
Phó Tiểu Sơn đau lòng lắc bình sữa, vặn nắp bình thổi thổi.
Sữa bột trong bình rất loãng. Là do cậu bé đi làm ở nhà bà nội, đổ từ bình sữa của Hổ Tử về.
Hổ Tử ăn uống không tốt, uống sữa luôn còn thừa nửa bình, cậu bé đổ về pha thêm nước nóng cho em gái uống. May mắn thì còn nhặt được hộp sữa bột Hổ Tử không dùng nữa, vét lại cũng pha được kha khá.
Phó Giang Hà: "Em gái gầy quá, anh, mai anh bảo bố đến xin bà nội ít gạo tẻ đi." Cậu bé húp một ngụm nước bọt: "Hôm nay bà nội nấu cháo gạo tẻ cho Hổ Tử, thơm lắm! Xin về cho em gái mình nấu nước cháo uống!"
Phó Giang Hà xoa xoa cái bụng đang kêu ùng ục: "Anh, anh nghĩ lần này bố đi có để lại tiền cho bà nội không?"
Phó Tiểu Sơn cụp mắt xuống, hàng mi dài che đi sự u ám trong đáy mắt.
Bà nội nói, người đàn bà độc ác kia là hồ ly tinh, sẽ dụ dỗ bố nghe lời cô, đưa hết tiền cho cô, không cho ba đứa chúng nó ăn no.
Giá như người đàn bà độc ác kia chết đi thì tốt, người đàn bà độc ác kia chết đi, sẽ không còn ai đánh chúng nó nữa!
...
Khương Nguyệt nhíu mày ngâm tay trong nước lạnh, lạnh buốt, làm dịu đi cơn đau nhức dữ dội.
Không biết qua bao lâu, cô lau nước mắt nước mũi, cuối cùng cũng lấy lại được chút tỉnh táo. Nhớ ra nam chính bảo cô thay quần áo rồi ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)