Chị Phương lo lắng chúng tôi sẽ bị lộ việc không thân thiết trên sóng truyền hình, lập tức họp bàn suốt đêm về kịch bản và hình tượng nhân vật.
Xong xuôi, tôi vào phòng thay đồ chuẩn bị vài bộ quần áo cho chương trình.
Không ngờ, tôi thấy Thẩm Hoài Tự đang ở đó.
Đứng ngoài cửa quan sát, tôi phát hiện anh đã thử ba bộ đồ.
Vừa thử, anh vừa lẩm bẩm:
“Không được, bộ này trông già quá, chắc chắn sẽ bị cậu ta lấn lướt.
Bộ này thì ổn hơn. Hình như Vãn Vãn có một bộ tương tự, có thể mặc đồ đôi.
Tạm thế đã, mai gọi đội stylist thiết kế thêm, nhất định phải thắng cậu ta.”
Cạnh anh là một đống quần áo đã thử qua.
Nhìn dáng vẻ này, chắc anh đã chọn đồ cả buổi rồi.
Tôi định mở lời, thì anh bỗng nhìn thấy tôi qua gương, tai lập tức đỏ ửng.
Anh giả vờ giải thích:
“Mai tôi có cuộc họp nên đang chọn đồ.”
Nói xong, anh không dám nhìn tôi.
Dáng vẻ này… thật đáng yêu.
Tôi phối hợp diễn cùng anh:
“Ừ, họp thì đúng là nên ăn mặc trang trọng một chút.”
Nói rồi, tôi bước đến tủ quần áo, bắt đầu chọn đồ.
Qua gương, tôi thấy anh đang bận rộn dọn mớ quần áo đã thử. Thỉnh thoảng còn liếc trộm tôi.
Tôi cố nhịn cười, rút ra một bộ rồi đưa cho anh:
“Lên sóng thì mặc bộ này đi, đẹp lắm.”
Anh nhìn một lúc, gật đầu nghiêm túc:
“Ừ, tôi cũng chọn bộ này.”
Tôi khẽ cười, ý nhị nói:
“Vậy giờ đi ngủ thôi. Mai còn phải dậy sớm họp nữa.”
Anh lúng túng hắng giọng:
“Ừ.”
Ngày lên đường đến địa điểm quay, cả hai chúng tôi đều không ngủ suốt đêm.
Tôi lo lắng không biết làm thế nào để tỏ ra như mình và Thẩm Hoài Tự rất hòa hợp.
Còn Thẩm Hoài Tự thì đang nghĩ cách làm sao để đè bẹp các khách mời nam khác vào ngày mai.
Khi tôi vừa ôm điện thoại tìm kiếm "đặc điểm của các cặp vợ chồng ân ái", vừa liếc nhìn Thẩm Hoài Tự vẫn đang chọn đồ.
Đã ba ngày rồi.
Rõ ràng là anh ấy còn lo lắng hơn tôi.
Nghĩ một chút, tôi hỏi:
"Những gì tôi nói anh vẫn nhớ chứ? Tóm lại, chỉ cần làm người ta cảm thấy chúng ta rất tình cảm là được."
Nhiều hơn nữa thì chắc chắn chúng tôi không làm được.
Thẩm Hoài Tự tự tin vỗ ngực:
"Yên tâm, chắc chắn không thành vấn đề."
Nghe anh nói vậy, tôi bỗng dưng cảm thấy có điềm gì đó chẳng lành.
Tôi và Thẩm Hoài Tự là hai người cuối cùng đến địa điểm quay.
Trên đường đi, tôi mở phần mềm livestream, vừa xem những bình luận đang cuộn không ngừng.
Ngoài việc chào đón các khách mời đã đến, thứ được bàn tán nhiều nhất chính là người chồng bí ẩn của tôi.
【Cầu trời, anh rể của tôi nhất định phải đẹp trai hơn Dư Kiều, nếu không tôi thực sự sẽ đau tim mất.】
【Lúc công khai ngay cả ảnh cũng không có, làm tôi không yên tâm nổi.】
【Không cần quá đẹp trai, chỉ cần không thua kém Quan Nguyệt là được!】
【Sao mãi chưa đến vậy? Tôi sắp hết kiên nhẫn rồi!】
Đọc mấy bình luận này, tôi quay đầu liếc nhìn Thẩm Hoài Tự.
Chắc sẽ không thua đâu nhỉ?
Ba ngày liền chọn đồ, thậm chí còn tìm cả góc quay đẹp nhất cho mình, anh ấy thực sự rất nỗ lực!
Xe dừng lại tại trường quay, tôi hít sâu một hơi, nắm tay Thẩm Hoài Tự bước xuống.
Vì đây là chương trình livestream nên hiện trường đã chuẩn bị vài màn hình lớn để hiển thị bình luận.
Tôi liếc nhanh một cái, thở phào nhẹ nhõm.
Hiện tại xem ra mọi người vẫn khá hài lòng với Thẩm Hoài Tự.
Quan Nguyệt nhìn anh từ trên xuống dưới, sau đó bất ngờ bước tới, thân thiết kéo tay tôi:
"Chúng ta thật là có duyên, ngay cả ngày cưới cũng gần nhau."
Tôi gượng cười:
"Đúng là có duyên thật."
Chẳng phải sao?
Chính vì thấy tin kết hôn của cô ấy mà chị Phương và mẹ tôi thay phiên nhau thúc giục tôi cưới.
Không chịu nổi áp lực, khi đến chùa, tôi tiện thể cầu duyên.
Kết quả đúng là cầu được Thẩm Hoài Tự thật.
Tôi trò chuyện qua loa với Quan Nguyệt, đạo diễn bước đến thông báo nội dung của tập đầu tiên.
Nhiệm vụ đầu tiên là thử thách ăn ý.
Mỗi cặp vợ chồng sẽ chọn một bộ đồ đôi, cặp nào ăn ý nhất sẽ được nhận kinh phí hẹn hò.
Còn cặp đứng cuối sẽ phải trải qua một ngày hẹn hò miễn phí.
Tôi lén nhìn Thẩm Hoài Tự.
Mấy ngày liền đi chọn đồ với anh, tôi đương nhiên biết phong cách anh thích.
Nhưng tôi hơi lo anh sẽ không biết gu của tôi.
Không có kinh phí hẹn hò, dựa vào đầu óc kinh doanh của Thẩm Hoài Tự, chắc cũng không đến mức bị đói nhỉ?
Tôi nhanh chóng chọn một bộ đồ rồi bước ra, phát hiện Thẩm Hoài Tự đã đứng đợi sẵn.
Anh không cầm gì trên tay, chắc đã giao đồ cho tổ đạo diễn.
Đối diện với máy quay, tôi không tiện hỏi thẳng, chỉ có thể vòng vo dò xét:
"Thẩm Hoài Tự, anh có thích bộ em chọn không?"
Biểu cảm của anh không thay đổi:
"Thích."
Tôi nhẹ nhõm phần nào.
Đến lúc trưng bày đồ, nhìn bộ đồ đôi mà Thẩm Hoài Tự chọn, tôi có chút kinh ngạc.
Anh chọn giống y hệt tôi.
Khán giả cũng không khỏi bất ngờ.
【Trời ơi, giống nhau như đúc luôn, ăn ý quá!】
【Tôi cảm giác đây là kịch bản, chứ vợ chồng thì cũng phải có lúc mắt thẩm mỹ khác nhau chứ.】
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
