Lâu Nguyễn bị nắm tay, cảm xúc mờ mịt nơi đáy mắt lóe lên rồi biến mất.
Mặc dù đã quen với sự lạnh nhạt, nhưng trong lúc như thế này được người ta nắm chặt tay, vẫn là lần đầu tiên.
“Dì Hoàng, con sắp kết hôn rồi.” Lâu Nguyễn đứng dưới bóng cây loang lổ, trong đôi mắt đen trong veo phản chiếu những tia sáng vụn vỡ nông sâu, “Hôm nay con đưa vị hôn phu về cho mẹ xem.”
Phòng khách nhà họ Từ.
Cà phê mới xay được đặt trước mặt Tạ Yến Lễ và Lâu Nguyễn, hương thơm đậm đà dần lan tỏa.
Bà Từ mặc một chiếc váy dài màu xanh lá cây mang phong cách cổ điển, mái tóc dài hơi xoăn xõa sau đầu, khuôn mặt được bảo dưỡng cẩn thận mang vẻ nhạt nhẽo, bà đặt tách cà phê trên tay xuống, không nhìn Tạ Yến Lễ thêm cái nào, mà dời ánh mắt sang Lâu Nguyễn: “Sắp kết hôn à?”
Từ Húc Trạch ngồi ngay bên cạnh bà, người ở đồn cảnh sát còn giống như con nhím giờ như xì hơi, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh bà, không nói một lời.
Không khí xung quanh dường như cũng trở nên nặng nề, đè nén khiến người ta không thở nổi.
Lâu Nguyễn ngồi bên cạnh Tạ Yến Lễ, nhẹ nhàng gật đầu: “Vâng.”
Người phụ nữ mặc váy dài màu xanh lá cây lúc này mới liếc nhìn Tạ Yến Lễ một cái, không quá hai giây, lại gật đầu: “Người tôi đã gặp rồi, kết hôn đi.”
Bà thậm chí còn không hỏi anh tên gì.
Từ Húc Trạch luôn rụt cổ không nói gì cuối cùng không nhịn được, nhíu mày gọi một tiếng: “Mẹ!”
Người phụ nữ quay đầu nhìn sang, bàn tay đeo chiếc nhẫn hồng ngọc to tướng tùy ý vuốt tóc, khuôn mặt được bảo dưỡng cẩn thận đó vẫn mang vẻ nhạt nhẽo: “Làm gì.”
Từ Húc Trạch nhìn bà không hiểu sao lại không cần, những thứ này chẳng phải là cơ bản nhất sao?
Ít nhất cũng phải biết hoàn cảnh gia đình đối phương thế nào chứ, chuyện lớn như kết hôn, sao lại không cần được?
Bà không nhìn Tạ Yến Lễ và Lâu Nguyễn thêm cái nào, quay đầu nhìn người giúp việc đang đợi bên cạnh: “Đến bàn trang điểm của tôi lấy chiếc hộp màu đỏ đó ra đây.”
“Vâng, thưa bà.”
Tạ Yến Lễ ngồi đó, sắc mặt cũng dần nhạt đi.
Cà phê trước mặt bốc khói nghi ngút, nhưng anh lại không có chút ham muốn nào muốn chạm vào.
Người giúp việc rất nhanh đã mang chiếc hộp bà Từ yêu cầu đến, đưa vào tay bà.
Người phụ nữ mở chiếc hộp nhung có chút cũ kỹ, lấy từ bên trong ra một tấm thẻ ngân hàng, đẩy tấm thẻ đến trước mặt Lâu Nguyễn: “Đây là của hồi môn cha mẹ để lại cho con.”
Chiếc hộp đó cũng được đẩy tới, bên trong đặt một bộ trang sức đá quý màu vàng, chất lượng kim cương rất tốt, chỉ là kiểu dáng trông có vẻ đã có tuổi đời.
“Cái này cũng là của mẹ con, bây giờ trả lại hết cho con.”
Từ Húc Trạch nhìn những thứ trên bàn, mím môi.
Lâu Nguyễn nhìn bộ trang sức đó, há miệng dường như muốn nói gì đó, nhưng còn chưa kịp nói ra lời nào, người phụ nữ đối diện đã vỗ tay đứng dậy: “Về đi, hôn lễ tôi sẽ không đi đâu, vài ngày nữa phải ra nước ngoài nghỉ dưỡng, chắc phải đi một thời gian.”
Từ Húc Trạch lại một lần nữa không nhịn được: “Mẹ! Mẹ làm cái gì vậy, bình thường như vậy thì thôi đi, chuyện lớn như kết hôn sao mẹ có thể...”
“Vậy con đi đi.” Người phụ nữ đứng trước bàn trà và ghế sofa, cúi đầu liếc nhìn Từ Húc Trạch, nói xong liền đi, không nhìn Lâu Nguyễn và những người khác thêm cái nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



