Những ngày sau đó, Đồng Nhi quả nhiên đều lên núi mỗi ngày.
Các ni cô trong am chỉ cảm thấy Đồng Nhi ra ngoài nhiều hơn trước, nhưng âm thầm bám theo lại chẳng thấy có điều gì bất thường, Đồng Nhi vẫn đốn củi chăm chỉ hơn bao giờ hết.
Lũ ni cô đều biết Khương Lê dùng bốn mươi chuỗi tiền đổi lấy một khay bánh trái, chỉ cần Khương Lê bước ra khỏi cửa là lại nghe thấy giọng mỉa mai của bọn họ. Khương Lê nghe thấy cũng chẳng hề tức giận, chỉ mỉm cười đứng bên cạnh nhìn bọn họ. Cứ vài lần như thế, đám ni cô kia thấy vô vị cũng thôi không nói nữa.
Mỗi đêm giờ hợi, Đồng Nhi lại lẻn ra ngoài, mãi đến giờ tý mới rón rén trở về. Vốn dĩ thông minh lanh lợi, nàng cũng dễ dàng qua mặt đám ni cô trong am một cách trót lọt. Những lúc nàng ra ngoài, Khương Lê ngồi đợi trong căn nhà rách nát. Chờ đợi vốn rất nhàm chán, trong am lại không có kinh thư, Khương Lê cũng chẳng có giấy bút. Từ lúc tỉnh lại, nàng cũng không ngày đêm vá đế giày nữa, chỉ lẳng lặng ngồi im, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Nhưng những ngày tháng yên tĩnh chẳng kéo dài bao lâu, có lẽ không thích nhìn chủ tớ họ sống quá an nhàn, Tĩnh An sư thái bỗng dưng lại bắt đầu kiếm cớ làm khó dễ. Chẳng hạn như cháo mỗi ngày không những loãng hơn, mà thoạt nhìn còn giống như thức ăn thừa của người khác trút lại.
"Cô nương, bọn họ ngày càng quá đáng rồi." Đồng Nhi căm phẫn nói: "Chắc chắn là Quý thị đứng sau giở trò ma quỷ!"
Đồng Nhi quen gọi Thủ phụ phu nhân hiện tại ở Yến Kinh là "Quý thị", hẳn đây là thói quen đã được Khương nhị tiểu thư ngầm đồng ý từ trước. Khương Lê chẳng thấy có gì lạ lùng. Trước kia ai cũng tưởng nàng không qua khỏi mà sắp chết đến nơi, bất luận ra sao Quý Thục Nhiên chắc chắn sẽ vô cùng hả dạ. Nào ngờ nàng không những sống lại, tính tình còn trở nên ôn hòa. Thấy nàng sống vui vẻ như thế, Quý Thục Nhiên tất nhiên ăn ngủ không yên, vì vậy mới sai Tĩnh An sư thái ra tay khiến nàng phải khổ sở.
Tĩnh An sư thái tất nhiên sẽ không công khai đánh mắng Khương Lê. Nhưng đối với một thiếu nữ vừa qua tuổi cập kê, phải chịu cảnh ăn không no mặc không ấm, nếm trải cuộc sống rơi từ trên trời xuống vực sâu bùn lầy, cảm giác nhục nhã ấy cũng đủ để khiến nàng đau khổ thống khổ. Đáng tiếc, nàng lại không phải là Khương nhị tiểu thư thực sự. Bỏ qua chuyện có chịu khổ được hay không, vực thẳm cuộc đời của nàng còn sâu hơn nhiều so với tình cảnh hiện giờ của Khương nhị tiểu thư.
Đã từng chạm đến tận cùng tuyệt vọng, thì đến mức độ này, mọi khó khăn cũng chẳng còn đáng bận tâm.
Khi đến ngày mười chín tháng năm, khay bánh đã trống trơn. Đồng Nhi bám tay vào thành khay, cẩn thận dùng thìa gỗ vét những vụn bánh còn sót lại dưới đáy bỏ vào một cái đĩa, hỏi Khương Lê: "Cô nương ăn lót dạ chút đi."
Họ đã nhịn đói suốt một ngày một đêm rồi. Hôm qua đám ni cô trong am cố ý làm vỡ bát cháo loãng đem đến, dưới bếp lại chẳng có cơm canh nào khác. Toàn bộ bánh đều đã mang đi cho lũ khỉ rừng sau chùa Hạc Lâm ăn, cả hai lúc này đều đói meo.
Khương Lê ngước mắt nhìn ra cửa sổ. Dù trên núi mát mẻ hơn dưới núi nhiều, nhưng mùa hè đang đến gần, ban ngày đã dài ra trông thấy. Giờ đây mặt trời sắp sửa khuất bóng, chẳng bao lâu nữa màn đêm sẽ buông xuống. Nàng đáp: "Ta không ăn, ngươi ăn đi."
Đồng Nhi nhìn chằm chằm vụn bánh, nuốt nước bọt ực một cái, lắc đầu: "Cô nương không ăn, Đồng Nhi cũng không ăn."
"Không sao, lát nữa chúng ta sẽ ăn món ngon." Khương Lê mỉm cười.
Đồng Nhi càng thêm mờ mịt.
Khương Lê đứng dậy đi về phía góc phòng. Nơi góc tường đặt một chiếc rương gỗ lớn. Nàng mở rương ra. Rương gỗ quá lớn, lại càng làm tôn lên vẻ trơ trọi đáng thương của những món đồ bên trong. Trong đó chỉ có lèo tèo vài bộ quần áo ngả vàng, chất chưa đến nửa rương. Đây chính là toàn bộ gia tài Khương nhị tiểu thư đem theo lúc rời Yến Kinh lên am ni cô sáu năm trước. Có lẽ trước kia bên trong cũng từng có những món đồ quý giá, nhưng sáu năm ròng rã trôi qua, những gì còn lại ở đây chỉ là vài bộ quần áo ố vàng.
Đồng Nhi cũng bước tới. Khương Lê luồn hai tay qua đống áo quần, lôi ra một bộ y phục ni cô.
Rõ ràng, những bộ quần áo chất liệu tốt trong rương đã không còn, những bộ quần áo còn lại đều là chất liệu tồi tàn, mà giờ đây Khương nhị tiểu thư sau sáu năm đã lớn phổng phao cũng không còn mặc vừa. Người của am ni cô tất nhiên sẽ không may áo mới cho Khương Lê. Khương Lê thường ngày chỉ mặc những bộ quần áo cũ cộc cỡn. Duy nhất bộ y phục ni cô này là hồi đầu năm có một tiểu ni cô hoàn tục, thừa ra một bộ bèn cho Khương Lê, vừa vặn dáng vóc cũng sàn sàn như nàng.
Khương nhị tiểu thư lúc trước chưa bao giờ mặc bộ y phục ni cô vừa vặn này, dường như chỉ có như vậy nàng mới thuyết phục được bản thân rằng mình khác biệt với những ni cô ở đây, rằng một ngày nào đó nàng sẽ trở về Yến Kinh làm Khương gia tiểu thư. Thế nhưng Khương Lê lúc này lại buộc phải mặc bộ áo ni cô ấy. Tối nay nàng còn phải đi gặp người khác, mặc một bộ quần áo ngắn cũn cỡn trước mặt mọi người quả là quá thất lễ.
Đồng Nhi hỏi: "Cô nương định mặc bộ này sao?"
Khương Lê gật đầu: "Cứ bộ này đi."
Chờ nàng thay xong đồ ni cô, mặt trời đã khuất bóng hoàn toàn. Màn đêm trên núi Thanh Thành buông xuống. Đồng Nhi và Khương Lê ngồi canh ngọn đèn dầu leo lắt trong phòng, mãi đến quá giờ hợi, Khương Lê mới đứng dậy: "Ra ngoài thôi."
Đồng Nhi hỏi: "Đi đâu ạ?"
"Đi tìm đồ ăn chứ sao." Khương Lê mỉm cười.
Đồng Nhi đầy bụng nghi hoặc, cho đến khi Khương Lê đưa nàng tới Phật đường phía trước. Phật đường thờ tượng nữ Bồ Tát. Có lúc am ni cô mười bữa nửa tháng chẳng có lấy một người khách hành hương, bởi khách khứa đều dồn về chùa Hạc Lâm lân cận. Khương Lê bước tới trước tượng Bồ Tát bằng đất sét. Trên hương án bày trái cây cúng. Nàng nhấc chiếc đĩa lên, đưa cho Đồng Nhi: "Ăn đi."
Đồng Nhi hoảng hốt thất sắc. Giờ này đám ni cô trong am đều đã ngủ say, nửa đêm cũng sẽ không thức dậy. Đồng Nhi thầm thì: "Cô nương, đây là trái cây cúng Bồ Tát!"
"Ừm." Khương Lê nhún vai, "Thì sao nào?"
"Sáng mai đám ni cô kia phát hiện ra thì phải làm sao?" Đồng Nhi xua xua tay, "Hay là cứ đặt về chỗ cũ đi."
"Không sao." Khương Lê an ủi nàng, "Phát hiện ra cũng chẳng làm gì được."
"Nhưng đây là Bồ Tát." Đồng Nhi vẫn không dám nhận lấy đĩa trái cây cúng, "Chúng ta ăn đồ cúng của Bồ Tát, là đại bất kính với Bồ Tát."
Nghe vậy, Khương Lê mỉm cười. Nàng thản nhiên nói: "Bồ Tát ốc sên còn mang chẳng nổi mình ốc, ngươi còn trông mong bà ấy đến cứu vớt bảo vệ ngươi sao? Chỉ là một pho tượng đất sét thì tôn kính hay không tôn kính cũng có ích gì? Đường là do mình tự bước đi, dựa vào Bồ Tát thì chẳng xong đâu."
Đồng Nhi há hốc mồm nhìn Khương Lê trân trân. Khương nhị tiểu thư lúc trước tuyệt đối sẽ không buông ra những lời kinh thế hãi tục nhường này.
Đang ngẩn ngơ, chợt nghe thấy từ phía trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng cười khẽ. Tiếng cười rất nhẹ, nhưng trong đêm khuya thanh vắng, giữa chốn pphật đường không người, lại nghe rõ mồn một.
Đồng Nhi ngẩng đầu lên nhìn, lập tức ngẩn ra. Nàng ta chỉ tay về phía xa xa, lắp bắp: "Hoa... Hoa yêu?"
Trên nóc tiểu phật đường, chẳng biết từ khi nào đã có một người ngồi đó. Người này vận hắc y chìm vào bóng đêm, nhưng bên ngoài lại khoác chiếc áo choàng dài màu đỏ sẫm thêu mẫu đơn đen, càng làm tăng thêm vẻ yêu dã diễm lệ lạ lùng.
Khương Lê vận đồ ni cô màu tro, mái tóc dài buông xõa không búi, suối tóc đen nhánh tựa thác nước rũ sau lưng, tựa như tiên đồng dưới tòa liên hoa quy y theo Phật tổ. Nàng cầm nến ngước đầu nhìn lên, ánh mắt bình lặng tĩnh như nước, vừa vặn chạm phải ánh mắt nam nhân trên mái nhà.
Một người thanh lệ đạm mạc không tranh giành với đời, một người diễm lệ yêu kiều đoạt hồn phách. Ba nghìn thế giới tựa hồ gọn gàng chia làm hai nửa: một nửa rực rỡ như sắc xuân, một nửa tăm tối tựa vực sâu. Vẻ rực rỡ là giả tạo, mà vực sâu kia mới là món quà cám dỗ lòng người.
Hai người xa xa ngóng vọng, ánh mắt chạm nhau, chẳng khác gì binh khí giao phong.
Chẳng ai thấy tia ngạc nhiên thoáng qua trong thâm tâm Khương Lê.
Sao lại là hắn?
Lời tác giả:
Nhi tử yêu nghiệt xinh đẹp của ta xuất hiện rồi! Đẹp trai không, có đẹp trai không, hỏi các ngươi có đẹp trai không! Chắc! Chắn! Có!
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
