Sau khi gặp Khương Ấu Dao rồi đến Khương Cảnh Duệ, Khương Lê dành kha khá thời gian để ghi nhớ tỉ mỉ mọi ngóc ngách trong Khương phủ.
Nền móng Khương gia thâm hậu, phủ đệ cực kỳ rộng lớn, may mà Khương Lê có trí nhớ tốt. Hơn nữa, lúc còn ở Đồng Hương, tuy phủ huyện nhỏ hơn nhưng nàng vốn thích theo chân Tiết Hoài Viễn ra ngoài giải quyết công vụ, chạy khắp mọi ngõ ngách trong vùng nên việc nhận đường vốn là sở trường.
Những ngày tiếp theo, mọi chuyện diễn ra bình lặng đến không ngờ. Ngoại trừ việc hằng ngày phải nghe Hương Xảo nịnh hót tâng bốc và nhìn Vân Song hống hách sai khiến, thì chẳng có chuyện gì đặc biệt xảy ra. Điều vi diệu là, dù là Khương lão phu nhân hay nhị phòng, tam phòng, ngoại trừ lần tình cờ chạm mặt hôm ấy, không một ai chủ động đến tìm Khương Lê. Ngay cả phụ thân nàng là Khương Nguyên Bách cũng chẳng buồn giữ chút lễ nghi xã giao tối thiểu. Trong cả Khương gia, Khương Lê giống như một kẻ vô hình, dường như đón nàng về chỉ là để gạt nàng sang một bên, để rồi theo thời gian, nàng sẽ bị mọi người quẳng ra sau đầu.
Không, chẳng cần đợi đến "theo thời gian", ngay lúc này đã là như vậy rồi.
Vân Song đứng cách đó một quãng, im lặng dỏng tai nghe. Hương Xảo hỏi Khương Lê: "Nhị tiểu thư, sao người đột nhiên lại muốn ra ngoài?"
"Ta về phủ đã nửa tháng, suốt ngày quanh quẩn trong nhà thật sự rất ngột ngạt. Yến Kinh những năm gần đây thay đổi ra sao ta cũng không rõ, chỉ muốn ra ngoài đi dạo một chút." Không đợi Hương Xảo kịp đáp lời, nàng lại nói: "Hơn nữa, vài ngày tới là lễ cập kê của tam muội, ta không thể đi tay không được."
Hương Xảo đảo mắt, hỏi: "Cô nương muốn đi chọn lễ vật cho tam tiểu thư sao?"
"Phải." Khương Lê mỉm cười: "Tiện thể xem có món đồ gì mới lạ không."
Lòng Hương Xảo bỗng thấy ngứa ngáy. Khương Lê đi mua sắm, nếu nàng theo cùng, biết đâu cũng được ban thưởng chút gì đó. Nói đi cũng phải nói lại, vị nhị tiểu thư này tuy lớn lên trong am ni cô nhưng ra tay lại vô cùng hào phóng. Chẳng biết là do khờ khạo hay thừa hưởng tính cách vung tay quá trán của tiên phu nhân Diệp Trân Trân mà tiền thưởng hằng ngày rất hậu hĩnh. Chỉ mới ở bên cạnh Khương Lê nửa tháng, số trang sức mà Hương Xảo được thưởng đã gần bằng cả năm trước cộng lại.
Nàng ta cố tình hỏi: "Nhị tiểu thư, mấy ngày nay người chi tiêu cũng không ít..."
"Bạc tổ mẫu cho ta vẫn chưa tiêu đến." Khương Lê ngắt lời nàng ta, cười nói: "Đủ để mua vài món đồ tốt."
Hương Xảo ngẫm lại cũng đúng, Khương Lê thưởng cho nàng ta đều là trang sức, còn bạc thì vẫn chưa động tới. Thực ra bạc làm sao quý giá bằng trang sức được? Chỉ là Hương Xảo tuyệt đối không tự chặt đứt đường tài lộc của mình. Nghĩ đến việc hôm nay có lẽ lại vơ vát được chút vàng bạc, nàng ta lập tức nuốt những lời định khuyên Khương Lê đừng ra ngoài vào trong, chỉ nói: "Đã vậy, nô tỳ sẽ hầu hạ nhị tiểu thư cùng ra ngoài xem thử. Trước đây nô tỳ từng theo tam tiểu thư ra ngoài, rất rõ cửa tiệm nào ở Yến Kinh là tốt nhất."
Vân Song có chút bất mãn với phản ứng của Hương Xảo, nhưng Khương Lê đã lên tiếng: "Được, Đồng Nhi ngươi cũng đi cùng ta. Phiền Hương Xảo tỷ tỷ rồi."
Nàng cố ý hoặc vô tình ngó lơ Vân Song.
Hai nha hoàn là đã đủ, Vân Song dĩ nhiên sẽ không đi theo. Tuy ban đầu Vân Song không định chiều theo vị nhị tiểu thư này, nhưng hành động của Khương Lê lúc này dường như đang ngầm thông báo một điều: Khương Lê cũng chẳng ưa gì Vân Song.
Đợi Khương Lê và Hương Xảo ra khỏi phòng, Vân Song hằn học nhổ một bãi nước bọt, quay người đi thẳng về phía Thục Tú Viên tìm Quý Thục Nhiên.
Khi Khương Lê ra cửa, đám gia nhân gác cổng có chút căng thẳng. May mà Hương Xảo rất quen mặt, nhiệt tình trò chuyện vài câu rồi mới gọi hai hộ vệ đi theo xe ngựa Khương gia xuất phát.
Có lẽ cảm thấy Khương Lê không được coi trọng nên số hộ vệ đi cùng ít đến đáng thương, nhưng điều này lại vừa đúng ý Khương Lê là không muốn quá rầm rộ.
Ra khỏi cổng lớn Khương gia, Đồng Nhi thở phào nhẹ nhõm. Những ngày ở trong phủ nàng cũng ngột ngạt vô cùng, vì sợ gây rắc rối cho Khương Lê nên hằng ngày phải cẩn trọng hết mức, sống như đi trên băng mỏng. Vừa bước ra ngoài, lập tức cảm thấy ngay cả Hương Xảo luôn không vừa mắt kia cũng bớt đáng ghét hơn phần nào.
Hương Xảo cũng chẳng vòng vo, vừa đi vừa nói: "Nhị tiểu thư, nô tỳ biết cửa tiệm trang sức tốt nhất Yến Kinh chính là Cát Tường Lâu."
"Vậy đến Cát Tường Lâu đi." Khương Lê dễ nói chuyện đến mức không ngờ.
Thực ra nhà ngoại của nàng là Diệp gia vốn khởi nghiệp từ nghề kim hoàn. Tuy không quý phái như Cát Tường Lâu nhưng lại mạnh về số lượng. Về sau, sản nghiệp Diệp gia ngày càng phát triển, mảng trang sức trái lại không còn được chú trọng nhiều nữa.
Đến Cát Tường Lâu, gã sai vặt vừa thấy Hương Xảo liền niềm nở chào hỏi, nhưng khi nhìn thấy Khương Lê bên cạnh thì ngẩn người, thốt ra: "Vị quý nhân này..."
Ngày thường đều là Hương Xảo đi cùng Quý Thục Nhiên hoặc Khương Ấu Dao, hôm nay Hương Xảo lại tháp tùng một tiểu thư lạ mặt. Cô nương này rõ ràng ngồi xe ngựa Khương gia, nhưng dung mạo lại quá đỗi xa lạ. Gã sai vặt thầm thắc mắc, không phải thứ nữ Khương gia, lẽ nào là thân thích nào đó.
Đang mải suy nghĩ, gã thấy vẻ mặt Hương Xảo trở nên kỳ quặc, ngập ngừng một lát mới gượng gạo lên tiếng: "Đây là nhị tiểu thư phủ chúng ta."
Vừa nghe thấy danh xưng "Nhị tiểu thư", gã sai vặt chưa kịp phản ứng, mặt vẫn cười niềm nở, trong lòng thắc mắc Khương gia có nhị tiểu thư từ bao giờ. Nhưng khi nhìn rõ gương mặt Khương Lê, gã sững sờ, suýt chút nữa thì bị sặc nước bọt.
Nhị tiểu thư? Vị nhị tiểu thư từng độc hại mẹ kế, đích huynh, bị đưa vào am ni cô để tu tâm dưỡng tính của Khương gia sao!
Không giống như lời đồn là mặt quỷ dữ tợn, sát khí đằng đằng, cũng không giống như trong tưởng tượng là chua ngoa khắc nghiệt, hung hăng hiếu chiến. Thiếu nữ trước mắt mặc váy la màu trắng nhạt, áo lụa mỏng màu ngọc, trang điểm thanh nhã, đang hơi nghiêng đầu nhìn gã, dường như cảm thấy gã rất thú vị, khóe môi còn vương một nụ cười mỉm.
Trong trẻo dịu dàng, mày ngài mắt phượng, rõ ràng là tiên nữ ngọc đồng ngồi dưới tòa sen của Bồ Tát.
Trời đất ơi, sao đây có thể là nhị tiểu thư Khương gia?
Gã sai vặt cảm thấy đầu óc choáng váng, chẳng suy nghĩ được gì nữa. Đồng Nhi nhíu mày, tức giận nói: "Vị ca ca này, ngươi không định đón khách sao?"
Gã sai vặt lập tức hoàn hồn, rối rít xin lỗi. Lại lén nhìn Khương Lê, thấy nàng vẫn mỉm cười ôn hòa, không hề nổi giận, đầu óc gã lại một lần nữa mụ mị.
Vừa dẫn mọi người vào trong tiệm, gã vừa nghĩ: Sao hôm nay khách khứa lại ít thế này, trong sảnh chẳng có một ai. Nếu không, để những vị khách khác chiêm ngưỡng xem vị Khương nhị tiểu thư độc ác kia trông như thế này, chắc chắn người kinh ngạc sẽ không chỉ có mình gã!
Nhóm người Khương Lê tiến vào Cát Tường Lâu. Cách đó không xa, đối diện tiệm là một tòa lầu hoa lệ, vàng son lộng lẫy, tiếng tiên nhạc văng vẳng.
Bên cửa sổ trên lầu có hai người đang ngồi, một người lên tiếng: "Nhìn xem, người Khương gia."
Phía đối diện, một bàn tay cầm ấm trà khẽ rót ra một chén. Những đốt ngón tay thon dài, nước da lại trắng sứ hơn cả chiếc ấm trà tinh xảo.
"Ồ." Giọng nói mang theo vài phần lười biếng và hứng thú: "Người quen."
Lời tác giả:
Mỹ nhân lại ra xem kịch rồi ╮(╯▽╰)╭
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


