Quãng đường từ núi Thanh Thành đến thành Yến Kinh không tính là quá xa. Dọc đường không chậm không nhanh, đi mười ngày là tới nơi.
Từ trên núi xuống dưới núi, thứ thay đổi không chỉ là thời tiết mà còn là cảnh sắc hai bên đường.
Đường đi dần trở nên oi ả hơn. Dù thời tiết bức bối nhường nào cũng không ngăn được tâm trạng háo hức đầy tò mò của Đồng Nhi. Càng đến gần Yến Kinh, nàng ta càng thường xuyên lén hé góc rèm xe ngựa, trộm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Ngọc Hương ngồi bên cạnh Khương Lê. Tôn ma ma tuy nói là đến đón người, nhưng chẳng biết vô tình hay cố ý mà không mang theo tiểu nha hoàn nào hầu hạ Khương Lê. Vậy nên suốt chặng đường, vẫn chỉ có Ngọc Hương và Đồng Nhi túc trực bên cạnh nàng.
Xe ngựa quả thực là loại xe tốt, bên trong lót nệm êm ái. Đồng Nhi vừa thả rèm cửa sổ xuống, quay đầu nhìn Ngọc Hương, hỏi: "Ngọc Hương tỷ tỷ, sắp vào kinh rồi. Ta và cô nương đã nhiều năm không về kinh, cũng chẳng biết kinh thành giờ đang thịnh hành thứ gì, lại có cảnh sắc ra sao. Ngọc Hương tỷ tỷ có thể chỉ bảo cho ta không, tránh để lúc về lại gây ra chuyện nực cười."
Đồng Nhi trạc tuổi Khương Lê. Năm xưa khi Khương Lê bị đày lên núi Thanh Thành, Đồng Nhi cùng lắm cũng chỉ là một tiểu nha đầu chẳng hiểu sự đời. Đối với kinh thành, ấn tượng của nàng ta quả thực vô cùng nhạt nhòa.
Ngọc Hương bật cười, đáp: "Dọc đường đi ngươi nói câu này không mười thì cũng tám lần rồi, những gì cần nói ta cũng nói hết rồi. Hơn nữa chỉ là về kinh thôi mà, việc gì ngươi phải căng thẳng thế. Nhìn nhị tiểu thư xem, người chẳng lo lắng chút nào kìa."
Đồng Nhi nhìn Khương Lê đang đọc sách, không biết nghĩ đến chuyện gì, bỗng bật cười: "Đương nhiên rồi, cô nương nhà chúng ta đâu phải tiểu thư nhà bình thường, tất nhiên không cần phải căng thẳng."
Ngọc Hương nghe vậy cũng cười theo, nhưng không kìm được khẽ liếc nhìn Khương Lê. Dọc đường đi, Khương Lê không đọc sách thì cũng nhắm mắt dưỡng thần. Khác hẳn với sự hiếu kỳ không ngớt của Đồng Nhi, Khương Lê tỏ ra vô cùng điềm tĩnh, thậm chí là hờ hững trước việc hồi kinh.
Ngọc Hương không hiểu. Cho dù năm xưa Khương nhị tiểu thư bị đày đến núi Thanh Thành là do nguyên nhân gì, do mẹ kế rắp tâm hãm hại hay thực sự là mưu hại mẹ kế đi chăng nữa, thì sau bao nhiêu năm xa cách Khương phủ, nay vừa quay về, ít ra cũng phải bộc lộ chút cảm xúc chứ. Phấn khích, lo âu, tò mò, phẫn nộ, không cam tâm, hay thậm chí là bồi hồi sợ hãi?
Thế nhưng, chẳng có gì cả. Khương nhị tiểu thư chỉ lặng lẽ ngồi trong xe ngựa, tĩnh lặng đi đường, hoàn toàn dửng dưng với kinh thành sắp hội ngộ, với những người thân đã lâu không gặp. Vẻ ôn nhu bình thản giữa hai hàng lông mày ấy, có lúc thoạt nhìn càng giống như sự lạnh nhạt đến thấu xương.
Khương Lê vén rèm xe. Vừa mở rèm ra đã chạm ngay phải ánh mắt tò mò của bá tánh bên ngoài. Đồng Nhi cũng không ngờ bên ngoài lại đông người đến thế, nhất thời ngây ngẩn cả người.
Ngọc Hương mỉm cười giải thích: "Xe ngựa nhà Thủ phụ vốn tinh xảo lộng lẫy, dân chúng nhìn thấy thường hay chú ý. Chắc hẳn chuyện nhị tiểu thư sắp hồi phủ bên ngoài đã đồn ầm lên rồi. Hôm nay dân chúng tụ tập như vậy, phần lớn là do nghe ngóng được tin tức."
Khương Lê mỉm cười: "Đa tạ Ngọc Hương tỷ tỷ đã nhắc nhở."
Ngọc Hương vội đáp không dám nhận.
Ánh nắng bên ngoài chói chang hắt vào gay gắt, Khương Lê chỉ khẽ liếc nhìn rồi thả rèm xuống. Đồng Nhi vẫn muốn nhìn ra ngoài, đành phải bỏ cuộc. Chợt nàng ta cảm thấy thấp thỏm không yên, muốn an ủi Khương Lê vài câu, ai ngờ Khương Lê chỉ tựa lưng vào đệm xe, ung dung nhấp trà.
Cứ như thể chẳng hề có chút mảy may bận tâm.
Đồng Nhi kéo ống tay áo Khương Lê, thầm thì: "Cô nương, đợi về phủ rồi, nô tỳ nhất định sẽ bảo vệ cô nương thật tốt."
Lời thề ngô nghê ấy lại khiến Khương Lê vui vẻ. Nàng lắc đầu: "Không có gì đáng sợ đâu."
Rèm xe che khuất những ánh mắt tò mò bên ngoài, nhưng lại khiến tâm trí Khương Lê sáng tỏ như gương. Sau khi chùa Hạc Lâm xảy ra chuyện, việc Khương gia nhị tiểu thư bị đày đến am yêu ni đã lan truyền khắp chốn. Chắc hẳn Liễu Nguyên Phong không bỏ lỡ cơ hội tham tấu Quý gia một vố này. Trong đó đương nhiên cũng có sự góp mặt của Liễu phu nhân. Quý Thục Nhiên nếu muốn chứng minh mình là một người mẹ kế hiền lương thì phải chặn đứng miệng lưỡi người đời. Chẳng những phải đón nàng về, mà còn phải cho toàn bộ dân chúng Yến Kinh biết nàng đã được đón về.
Khí thế này tất nhiên phải hoành tráng, dù là xe ngựa hay hộ vệ thì đều là màn kịch giữ thể diện mà Quý Thục Nhiên bắt buộc phải làm. Điều này vô hình trung lại nâng cao thân phận của Khương Lê, để cho bá tánh Yến Kinh hiểu rằng, dẫu Khương nhị tiểu thư mang tâm địa rắn rết hãm hại mẹ kế và đệ đệ, dẫu bị đày đến am đường bặt tăm suốt bảy năm ròng, thì nàng vẫn là cành vàng lá ngọc đích xuất của phủ Thủ phụ, không thể chậm trễ coi thường.
Chỉ không biết vị Nguyên Phụ phu nhân hiện giờ, mẹ kế Quý Thục Nhiên của Khương Lê, khi bày mưu tính kế làm những việc này, trong lòng có uất nghẹn hay không.
Khóe môi Khương Lê khẽ nhếch lên. Nàng không hề sợ hãi tương lai sắp sửa ập đến trong phủ Thủ phụ. Dẫu phía trước là núi đao biển lửa, sói lang hổ báo, nàng cũng chẳng hề nao núng. Một người đã chết đi sống lại, ngay cả mật gan cũng được tôi luyện bằng sắt thép. Trở thành Khương nhị tiểu thư, từ nay về sau, quá khứ lẫn tương lai của Khương nhị tiểu thư, nàng sẽ tự gánh vác.
Mà con đường cuối cùng nàng phải đi, chính là mượn quyền thế của Khương gia để tiếp cận kẻ đó, một con đường mưu đồ báo thù đôi cẩu nam nữ kia.
Đoàn xe cứ thế tiến lên, không biết đã đi bao lâu, cuối cùng cũng dừng lại trước một nơi.
Tiếng ồn ào huyên náo bên ngoài dường như cũng im bặt.
Giọng Tôn ma ma từ ngoài cất lên: "Nhị tiểu thư, về đến nhà rồi."
Về đến nhà rồi.
Đây, chính là nhà của Khương Lê.
Bên ngoài xe ngựa, trước cổng dinh thự, dân chúng vây quanh xem náo nhiệt chật ních. Chuyện Khương nhị tiểu thư sắp sửa hồi phủ mấy ngày trước cả thành Yến Kinh đều đã rõ mười mươi. Chuyện Khương nhị tiểu thư hạ độc mẹ kế bảy năm trước từng ầm ĩ một thời, mà Khương Nguyên Bách nay lại là rường cột triều đình, chuyện nhà họ Khương tự nhiên thu hút ánh mắt của vô số người.
Bao gồm cả vị Khương nhị tiểu thư bảy năm ròng chưa từng hồi phủ này.
Ngoài cổng Khương phủ lúc này cũng đang đứng một đám người. Dẫn đầu là một phu nhân dịu dàng xinh đẹp, nhan sắc vẫn vô cùng mặn mà. Thiếu nữ đứng cạnh bà lại càng kiều diễm đáng yêu, ngũ quan tinh xảo tựa như mỹ nhân trong tranh. Nam nhân đứng cạnh hai mẫu nữ vóc dáng cao lớn, nét mặt thanh tú, dáng vẻ vô cùng nho nhã.
Đó chính là Khương Nguyên Bách, cùng phu nhân Quý Thục Nhiên và nữ nhi Khương Ấu Dao.
Tiếng rì rầm bàn tán của dân chúng lọt vào tai.
"Khương tam tiểu thư lớn lên quả thực vô cùng xinh đẹp, không biết Khương nhị tiểu thư dung mạo ra sao?"
Một người khác hắng giọng: "Khương tam tiểu thư được kế thừa nhan sắc từ mẫu thân, ông không nhìn xem Khương phu nhân nhan sắc tựa tiên tử kia sao. Ta nghe nói mẹ ruột của Khương nhị tiểu thư, tức Khương phu nhân tiền nhiệm dung mạo chỉ bậc trung. Nếu Khương nhị tiểu thư cũng giống mẹ thì chậc chậc, thua xa lắm."
"Cũng không thể nói thế được, ông đã nhìn thấy đâu."
"Chưa thấy thì sao? Cứ cho là khoan bàn đến dung mạo, Khương nhị tiểu thư đã ở trong am đường suốt bảy năm, quy củ lễ nghi đều không biết, làm sao sánh bằng tư dung ăn nói của Khương tam tiểu thư? Hơn nữa, cái am đường kia không sạch sẽ gì, nói không chừng còn vướng phải thứ dơ bẩn, thế thì càng chẳng lọt nổi vào mắt..." Giọng nói nhỏ dần, dường như sợ bị mang vạ vào thân vì vạ miệng.
Khương Ấu Dao nghe những lời bình phẩm này, suýt không nhịn được mà nhếch khóe môi. Nhưng nhìn Quý Thục Nhiên bên cạnh vẫn giữ vẻ đoan trang mực thước, nàng đành giấu đi tâm tư trong lòng.
Tôn ma ma gọi đã lâu, nhưng trong xe ngựa vẫn chẳng có động tĩnh gì. Bên này, Khương Nguyên Bách khẽ nhíu mày, đám dân chúng cũng bắt đầu mất kiên nhẫn. Bỗng nhiên, từ trong xe ngựa vang lên một giọng nói lanh lảnh.
"Cô nương, nô tỳ đỡ người xuống xe."
Rèm xe ngựa được vén lên, có người dìu Khương nhị tiểu thư bước xuống.
Lời tác giả:
Cuối cùng cũng về rồi, có thể xé xác bọn họ rồi ヾ(≧O≦)〃
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
