Dạo gần đây, Yến Kinh xảy ra không ít chuyện. Những tích kịch của phường thuyết thư ở các tửu lâu ven đường cũng vì thế mà tăng thêm vô số câu chuyện ly kỳ.
Náo nhiệt nhất vẫn là chuyện "Ni cô xinh đẹp nửa đêm hẹn hò khổ hạnh tăng, đàn khỉ đuôi cuộn kinh động chuyện phong nguyệt".
Mấy ngày trước, một đám quý nhân đi thắp hương ở chùa Hạc Lâm trở về đã mang theo một tin tức động trời.
Tại chùa Hạc Lâm trên núi Thanh Thành, đệ tử đắc ý nhất của trụ trì Thông Minh đại sư là Liễu Ngộ lại là một tên dâm tăng. Hắn đã làm nhục không biết bao nhiêu nữ tử quanh vùng, thậm chí không buông tha cả vị sư thái ở am ni cô lân cận.
Phải biết rằng chùa Hạc Lâm là một danh tự, có rất nhiều phu nhân, tiểu thư từng đến đây thắp hương cầu phúc. Khi hay tin về vụ bê bối này, các nữ quyến từng đến thắp hương đều giữ im lặng, sợ bị vạ lây vì tội bại hoại đạo đức. Có người tấu trình việc này lên, Hồng Hiếu Đế xem xong giận dữ khôn cùng, ra lệnh trừng trị nghiêm khắc tất cả những kẻ có liên quan. Ngay cả ngôi danh tự trăm năm cũng bị niêm phong đóng cửa.
Lúc bấy giờ có rất nhiều người tận mắt chứng kiến cảnh tăng ni vụng trộm. Nữ quyến thì không bàn tới nhưng đám nam nhân lại thêm mắm dặm muối kể chuyện Tĩnh An sư thái nhan sắc trẻ trung xinh đẹp, coi đây như một chuyện phong lưu thú vị.
Tuy nhiên, vụ việc này ngoại trừ khiến Hoàng đế nổi trận lôi đình, còn dính líu đến một nhân vật chẳng ai ngờ tới. Đó là Khương Lê, đích nữ của Thủ phụ kinh thành Khương Nguyên Bách.
Tám năm trước, Khương nhị tiểu thư Khương Lê xô mẹ kế ngã sảy thai, Khương Nguyên Bách bèn phạt nàng đi gia miếu tu tâm dưỡng tính, từ đó bặt vô âm tín trong mắt mọi người. Lần này Liễu Ngộ xảy ra chuyện, mọi người lại phát hiện Khương nhị tiểu thư thế mà lại ở trong am của Tĩnh An sư thái.
Cho dù Khương nhị tiểu thư có ác độc ngang ngược đến mấy, bị đưa đến gia miếu hay thậm chí là bị ép cắt tóc đi tu thì cũng không nói làm gì. Nhưng đường đường là phụ thân lại giao nữ nhi cho một yêu ni như vậy, cách làm của Khương Nguyên Bách quả thực có phần thiếu tình người.
Phu nhân của Thừa Đức Lang Liễu Nguyên Phong đi thắp hương ở chùa Hạc Lâm, bắt gặp Khương nhị tiểu thư ở trong am của Tĩnh An sư thái. Đêm đã khuya, Khương nhị tiểu thư lại bị yêu ni gây khó dễ, phải quỳ ở Phật đường mà không được một giọt nước vào bụng. Tấu chương của Liễu Nguyên Phong được viết vô cùng khéo léo. Khương Nguyên Bách nhiều mối quan hệ, khó lòng lay chuyển, không dễ đắc tội, nên trong tấu chương của ông tuyệt nhiên không đả động gì đến lỗi lầm của Khương Nguyên Bách. Ngược lại, ông viết rằng năm xưa Khương Lê dù có phạm lỗi nhưng tuổi đời còn nhỏ, huống hồ không dạy con không nghiêm lỗi do phụ mẫu, tại sao lại giao đích nữ ruột thịt cho kẻ bại hoại đạo đức, không màng sống chết. Thân là người làm chủ hậu trạch của Khương Nguyên Bách, Quý Thục Nhiên với tư cách làm mẹ quả thực quá đỗi cay nghiệt.
Tham tấu Quý Thục Nhiên, tức là tham tấu Quý gia, tát thẳng vào mặt Quý Ngạn Lâm. Tấu chương bóng gió chỉ trích Quý Thục Nhiên mượn cớ trả thù riêng, rắp tâm đưa Khương Lê vào tay Tĩnh An sư thái để chịu sự hành hạ.
Vốn dĩ tấu chương này chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng đương kim bệ hạ Hồng Hiếu Đế vốn không phải do Tiên Hoàng hậu sinh ra. Sinh mẫu của ngài qua đời ngay khi ngài mới lọt lòng, ngài được nuôi dưỡng dưới danh nghĩa của Hoàng hậu. Hoàng hậu vốn đã có Thái tử, đương nhiên không thể nào thân thiết với ngài. Sau này, Hồng Hiếu Đế nhẫn nhục chịu đựng, cộng thêm việc Thái tử yểu mệnh, ngài vượt qua bao chông gai trên con đường tranh giành quyền lực mới có được vị trí như ngày hôm nay.
Tấu chương của Liễu Nguyên Phong lập tức khiến Hồng Hiếu Đế nhớ lại tuổi thơ của chính mình. Sinh mẫu qua đời sớm, mẹ kế thì cay nghiệt. Điều này khiến ngài nảy sinh sự chán ghét đối với Quý Thục Nhiên giống hệt như với Tiên Hoàng hậu. Trong lòng ngài bất giác thiên vị Khương nhị tiểu thư. Khi gọi Khương Nguyên Bách đến Ngự Thư Phòng nói chuyện, ngài cũng thuận miệng nhắc nhở vài câu.
Đợi đến khi Khương Nguyên Bách rời khỏi Ngự Thư Phòng, hồi phủ Thủ phụ, việc đầu tiên ông làm là lập tức ra lệnh cho người đi đón Khương Lê về Yến Kinh.
Quý Thục Nhiên hay tin, vội vàng chạy tới, vừa vào cửa đã lên tiếng: "Lão gia, sao bỗng dưng lại muốn đưa nhị tiểu thư..."
Khương Nguyên Bách "chát" một tiếng đập mạnh cuốn tấu chương trên tay xuống bàn. Quý Thục Nhiên giật bắn mình im bặt. Bà hiếm khi thấy Khương Nguyên Bách nổi trận lôi đình như thế này.
Khương Nguyên Bách quay phắt đầu lại.
Tuy đã là cha của mấy đứa con, bước qua tuổi tứ tuần, nhưng với thân phận Đương triều Thủ phụ, ân sư của Hoàng đế, Khương Nguyên Bách tuy không còn anh tuấn tiêu sái như thuở còn trẻ, nhưng lại tăng thêm mấy phần thuần thục của nam nhân trưởng thành. Hơn nữa, gọi ông là người đứng đầu bá quan văn võ cũng không quá lời, cốt cách thanh tao như tùng bách, đậm chất văn nho.
Chỉ là dáng vẻ ôn hòa thường ngày của ông lúc này đã bay biến, thay vào đó là sự giận dữ kìm nén.
"Hôm nay Hoàng thượng triệu ta đến Ngự Thư Phòng. Thừa Đức Lang Liễu Nguyên Phong tuy không chỉ đích danh ta trong tấu chương nhưng ta cũng bị liên lụy lây." Khương Nguyên Bách nói: "Đón Lê nhi về, đây là ý của Hoàng thượng!"
Quý Thục Nhiên giật mình kinh hãi: "Ý của Hoàng thượng? Sao Hoàng thượng lại can thiệp vào chuyện này?"
"Sinh mẫu của Đương kim Bệ hạ không phải là Thái hậu." Khương Nguyên Bách chỉ nói một câu. Ông từng là tiên sinh của Hồng Hiếu Đế khi ngài còn nhỏ, phò tá ngài lên ngôi, đương nhiên rất thấu hiểu tính tình của ngài. E rằng chuyện lần này lại vô tình chạm đến tâm bệnh của Hồng Hiếu Đế.
Không đón Khương Lê về e là không được, Khương Nguyên Bách thầm nghĩ. Hoàng đế nay đã không còn là vị tiểu Hoàng đế chuyện gì cũng phải hỏi qua ý ông nữa. Khi lông cánh đã vững vàng, tận hưởng được hương vị quyền lực, Hoàng đế lại càng không dung thứ cho sự chống đối. Nếu Hồng Hiếu Đế đã đích thân nhúng tay vào, tất nhiên là muốn Khương Nguyên Bách làm theo. Nếu không làm, trong mắt Hồng Hiếu Đế, tội danh cũng chẳng khác gì kháng chỉ.
"Huống hồ, Lê nhi quả thực là nữ nhi của Khương gia ta." Khương Nguyên Bách thở dài: "Cứ để con bé lưu lạc bên ngoài mãi, ta cũng không đành lòng. Phu nhân," ông nhìn sang Quý Thục Nhiên, nhẹ giọng hỏi: "Nàng sẽ không trách ta chứ?"
Lúc này, ông lại trở về với dáng vẻ ôn hòa trước kia, ánh mắt ẩn chứa sự áy náy.
Quý Thục Nhiên mỉm cười, thuận thế nép vào lòng ông, nũng nịu: "Lão gia nói gì vậy, chàng coi thiếp là kẻ tâm địa độc ác sao? Nhị tiểu thư là tiểu thư Khương gia, cũng là nữ nhi ruột của lão gia. Năm xưa do nhị tiểu thư tuổi còn nhỏ mới phạm lỗi, bao năm qua, thiếp sớm đã không còn để bụng nữa. Lão gia muốn đi đón nhị tiểu thư, thiếp sẽ bảo ma ma chuẩn bị ít đồ đạc, dọn dẹp phòng ốc sẵn sàng."
"Sự chu đáo của phu nhân, thiên hạ tìm không ra người thứ hai." Khương Nguyên Bách ôm bà ta vào lòng cảm thán.
"Đây đều là việc thiếp nên làm, chỉ là..." Giọng điệu của Quý Thục Nhiên có vẻ dè dặt, "Hy vọng có thể hòa thuận với nhị tiểu thư." Bà ta dường như có chút lo sợ.
Khương Nguyên Bách nghe vậy, nhớ lại những chuyện Khương Lê đã làm sáu năm trước, không khỏi nhíu mày. Ông trấn an Quý Thục Nhiên: "Bây giờ con bé không còn là trẻ con nữa. Nếu dám có lời nói, hành động vô phép, ta nhất định sẽ không tha!"
Lại an ủi Quý Thục Nhiên vài câu, Khương Nguyên Bách mới rời đi. Hẳn là đi dặn dò nhân thủ chuẩn bị đón người.
Khương Nguyên Bách vừa đi khuất, Khương Ấu Dao đã dẫn nha hoàn xông vào, vừa vào cửa đã kêu: "Mẫu thân, người có biết Khương Lê nàng ta..."
"Ấu Dao!" Quý Thục Nhiên quát lớn cắt ngang lời nàng, sai người đóng chặt cửa sổ rồi mới mắng: "Sao con lại lỗ mãng như vậy!"
Khương Ấu Dao ủy khuất đáp: "Mẫu thân, không phải con lỗ mãng! Nghe nói phụ thân sắp đón Khương Lê về. Rốt cuộc là thế nào, đang yên đang lành sao tự dưng lại muốn đón nàng ta về?"
Quý Thục Nhiên nhíu mày: "Ấu Dao, ta đã bảo con bao nhiêu lần rồi, đừng lúc nào cũng chăm chăm vào Khương Lê. Nó chỉ là một cọng cỏ, sớm muộn gì cũng bị dẫm nát. Con là thiên kim tiểu thư đích xuất của Khương gia, sao phải tính toán với nó."
"Nhưng mà..." Khương Ấu Dao không cam lòng còn định nói tiếp.
"Dù nó có về thì sao? Bây giờ phủ này là do mẫu nữ chúng ta làm chủ. Nó về là có thể được hưởng phúc sao? Lần này chỉ là do nó may mắn gặp đúng dịp thôi."
"Mẫu thân không thể không cho nó về sao?" Khương Ấu Dao tức giận hỏi.
Quý Thục Nhiên lắc đầu. Nếu chỉ là ý của người ngoài, thậm chí là ý của Khương Nguyên Bách, bà dĩ nhiên có thể giở chút thủ đoạn, sai người ra tay trên đường Khương Lê về kinh, khi đó thì do Khương Lê mệnh bạc thôi. Tiếc thay, chuyện này đã đến tai Hoàng đế. Nếu giữa đường xảy ra sơ suất, cả Khương gia cũng khó mà gánh vác.
Khương Lê không những không được xảy ra chuyện, mà còn phải được đón về cẩn thận, thậm chí phải phong quang lẫy lừng cho Hồng Hiếu Đế xem.
Nghĩ đến thôi đã thấy phiền muộn.
"Không sao." Quý Thục Nhiên lạnh giọng: "Chẳng qua là cho nó sống thêm được bảy năm nữa mà không biết trời cao đất dày là gì thôi. Nó về cũng tốt. Về rồi, ta tự có cách trừng trị nó."
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)