Đứng ở đầu hẻm, Thời Việt đưa tay vẫy một chiếc taxi. Đọc địa chỉ xong, thỉnh thoảng cô lại liếc nhìn vào gương chiếu hậu. May quá, anh ta không chơi cái trò "tổng tài bá đạo" lái xe rượt đuổi theo sau.
Thời Việt thở phào nhẹ nhõm.
Bác tài xế thấy cô chốc chốc lại ngoái nhìn ra sau thì máu hóng hớt nổi lên: "Cô gái, có người bám theo cháu à?"
"Không ạ, cháu đi đánh ghen. Vừa chụp được ảnh thì đôi cẩu nam nữ kia định đánh cháu nên cháu bỏ chạy." Thời Việt thuận miệng bịa bừa.
"Ây da, thế hả? Mau kể chú nghe xem nào, bạn trai cháu ngoại tình hay là chồng cháu thế?" Bác tài xế ngoái hẳn nửa người lại hỏi.
"Cháu không kể đâu, nhắc lại thêm đau lòng." Thời Việt làm ra vẻ tổn thương không muốn nói thêm tiếng nào, khiến bác tài xế sốt ruột muốn chết. Nhưng suốt quãng đường còn lại, mặc cho bác tài có giả vờ an ủi để hóng chuyện đến mức nào, cô vẫn ung dung bất động.
Về đến nhà, cô gọi điện xả tràng giang đại hải với cô bạn thân Trịnh Thu Ngô. Trịnh Thu Ngô nghe xong thì cười lăn lộn: "Bắc Kinh rộng thế này mà hai người vẫn va vào nhau được cơ à?"
"Làm sao tớ biết được, do tớ xui xẻo thôi." Thời Việt nằm ườn trên sô pha trong căn hộ, nhìn chằm chằm lên trần nhà ngẩn ngơ.
"Ây da, đừng nghĩ nữa. Chuyện qua tám trăm năm rồi, cậu đừng có bảo mình là cậu vẫn chưa vượt qua được nhé. Chị em à, xốc lại tinh thần lên! Với lại, chẳng phải lúc trước cậu là người chủ động nói lời chia tay sao?"
Thời Việt trầm mặc.
Đúng vậy, chia tay đúng là do cô đề nghị. Nhưng chỉ có mình cô biết, bản thân đã đưa ra quyết định đó trong trạng thái tồi tệ đến nhường nào. Cô tự thấy, mình mới là kẻ mang đầy thương tích trong đoạn tình cảm đó.
Cho dù khi ấy, bóng lưng cô dứt áo ra đi trông có vẻ vô cùng tiêu sái.
"Không nói chuyện này nữa. Chiều nay tớ định tổng vệ sinh nhà cửa. Sáng mai đến công ty họp, sếp lớn mới nhậm chức, tớ phải xốc lại một trăm hai mươi phần trăm tinh thần mới được."
Thời Việt cúp máy, nhưng tâm trạng lại chẳng thể bình tĩnh nổi.
Cô theo thói quen gõ vào ô tìm kiếm WeChat, điêu luyện tìm ra cái tên Quý Ngôn Lễ.
Thời Việt nhìn cái tên này, có chút hoảng hốt bần thần. Cảm giác lúc nhấn nút xóa WeChat của anh, dường như mới chỉ vừa xảy ra vào ngày hôm qua.
Cô tự ép bản thân không được nghĩ ngợi lung tung nữa, vội đứng dậy đi vào nhà vệ sinh giặt giẻ lau, sau đó quỳ xuống sàn bắt đầu cọ rửa. Đợi đến lúc dọn dẹp xong thì trời cũng đã tối. Cô úp bừa một bát mì, ăn xong liền thay đồ ngủ rồi leo thẳng lên giường.
Đêm qua thức khuya đọc tiểu thuyết đến tận rạng sáng, lúc này pin đã cạn sạch, cơ thể bắt đầu sập nguồn rồi.
Cô chuyển điện thoại sang "chế độ không làm phiền", nhắm mắt lại, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Trong giấc mơ, cô lại trở về mùa thu oi bức năm ấy, một mùa thu đầy ẩm ương, lúc lạnh lúc nóng.
Ngày đó, năm lớp mười hai vừa khai giảng, Thời Việt và Trịnh Thu Ngô cực kỳ may mắn khi được xếp chung vào một lớp. Thật ra ở lớp này, Thời Việt có khá nhiều người quen. Ngoài Trịnh Thu Ngô, còn có hai cô bạn hồi cấp hai là Liễu Nhân và Triệu Uyển Tình, cùng với cô bạn thời tiểu học Đới Vũ Phù. Tóm lại, nhóm người quen lập tức "ôm đoàn sưởi ấm" cho nhau, chớp mắt đã tụ lại thành một hội chị em năm người. Đi đâu cũng phải khoác tay xếp thành hàng ngang, hò hét ồn ào.
Cậu ta nói: "Tôi tên là Quý Ngôn Lễ. Chuyện là thế này, tôi không có hộ khẩu Bắc Kinh, nên phải chuyển về quê quán theo hộ tịch để thi đại học. Nếu không thì ông bô tôi định tống tôi ra nước ngoài mất. Thế sao mà được, trái tim tôi vẫn là trái tim yêu nước cơ mà!"
Chỉ một câu bông đùa tưng tửng như vậy đã chọc cho cả lớp cười ầm lên, trong đó có cả Thời Việt.
Quý Ngôn Lễ quả nhiên không làm mọi người thất vọng, mới đến có một tuần đã hóa thân thành "hoa giao tiếp". Lớp nào cậu ta cũng có người quen. Cứ đến giờ ra chơi là lại cùng thằng bạn Liên Tung trong lớp lượn lờ khắp nơi. Chẳng hiểu trường học bé bằng cái lỗ mũi thì có gì hay ho mà lượn.
"Còn gì nữa, đi diễu hành khoe cái bản mặt đẹp trai của cậu ta chứ sao." Trịnh Thu Ngô bĩu môi hừ một cái.
"Nhưng cậu ấy đẹp trai thật mà." Liễu Nhân che miệng cười khúc khích. "Tối qua tao mới add QQ của cậu ấy, người ta 'accept' trong vòng một nốt nhạc luôn. Tao bảo tao là Liễu Nhân, cậu ấy còn bảo biết tao, bạn học cùng lớp mà lị."
"Đúng là lả lơi." Trịnh Thu Ngô trề môi xỉa xói.
"Đừng có mà không ăn được nho thì chê nho xanh nhé." Liễu Nhân thẹn thùng mắng yêu.
"Rồi sao nữa, sau đó hai người còn nói chuyện gì không?" Đới Vũ Phù tò mò hỏi.
"Cũng chẳng có gì, chỉ tán gẫu về cuộc sống của cậu ấy ở Bắc Kinh thôi. Nhà cậu ấy giàu dã man, có mấy căn nhà ở Bắc Kinh lận. Cậu ấy bảo khá thích Bắc Thành, ông bà ngoại cậu ấy đang sống ở đây."
"Nói chuyện cũng rôm rả gớm nhỉ." Trịnh Thu Ngô cạn lời. "Liệu cậu ta có nhắn tin hàng loạt không đấy?"
"Cút xéo." Liễu Nhân đánh yêu Trịnh Thu Ngô một cái.
Năm người bọn họ quây thành một vòng tròn nhỏ dưới sân tập, chờ tiếng loa báo giờ thể dục giữa giờ. Thời Việt không hùa theo, cô hơi nheo mắt, nhìn bóng dáng Quý Ngôn Lễ đang đứng cách đó không xa. Chỉ đứng có một chốc mà đã có ba nữ sinh mon men đến bắt chuyện. Cô nào cậu ta cũng cười nói vui vẻ, đúng là ăn tạp, chẳng kén chọn chút nào.
Thời Việt chép miệng: "Tra nam."
"Đừng nói thế chứ, người ta chỉ là tính tình quá tốt, không nỡ từ chối người khác thôi." Liễu Nhân vội vàng nói đỡ cho Quý Ngôn Lễ.
"Không buôn nữa, chuẩn bị tập thể dục kìa." Đội hình năm người chớp mắt đã tản ra, ai nấy về vị trí của mình, chờ nhạc nổi lên.
Lần đầu tiên Thời Việt nói chuyện với Quý Ngôn Lễ là vào một buổi tối cúp điện. Thật ra Thời Việt đã quá quen với việc này rồi. Trường của họ cứ thỉnh thoảng lại mất điện đột ngột, có lúc mười phút, có lúc đến tận nửa tiếng. Cứ mỗi lần cúp điện là lại nghe cả tòa nhà hét chói tai, sau đó là tiếng hô hào đồng thanh: "Cho về! Cho về đi!"
Thời Việt điêu luyện thò tay vào hộc bàn lôi ra một cây nến và bao diêm, lấy kéo cắt cây nến thành từng khúc ngắn, chia cho hội chị em của mình mỗi người một mẩu.
Ma xui quỷ khiến thế nào, Thời Việt lại quay đầu nhìn về phía bàn cuối cùng nằm ngay sát cửa sổ, vừa vặn chạm ngay ánh mắt của Quý Ngôn Lễ. Cậu khẽ nhướng mày hỏi: "Sao thế?"
Chẳng hiểu lấy đâu ra dũng khí, Thời Việt chợt buột miệng hỏi: "Cậu có cần nến không?"
"Có chứ." Cô thấy Quý Ngôn Lễ cười.
Thời Việt ngồi ở bàn áp chót dãy giữa. Cô thấy Quý Ngôn Lễ sải cặp chân dài, chỉ đúng một bước đã đứng ngay cạnh mình. Cậu khẽ ngồi xổm xuống, ngước mắt nhìn Thời Việt, đưa hai tay ra giơ lên hệt như đi xin ăn: "Cho tôi xin nhé, cảm ơn cậu."
"Úi chà chà ——————!" Mấy đứa bạn xung quanh bắt đầu hò reo mờ ám. "Quý Ngôn Lễ, cậu làm cái trò gì đấy? Cầu hôn hả?"
"Đừng có nói bậy, tôi đang xin nến mà." Quý Ngôn Lễ bật cười đáp trả.
Thời Việt vội vàng dúi mẩu nến vào tay cậu. Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay sượt qua lòng bàn tay ấm áp ấy, trái tim cô bỗng trật mất một nhịp.
"Cảm ơn nha." Quý Ngôn Lễ đứng thẳng dậy, cẩn thận đặt mẩu nến lên bậu cửa sổ. Ánh lửa hắt lên, lập tức in bóng góc nghiêng của cậu lên bức tường lớp học. Một cái bóng thật hoàn hảo, Thời Việt thầm nghĩ.
Bàn cô không thắp nến. Lúc này cô lại cảm thấy vô cùng may mắn, bởi vì mặt cô đã bất giác đỏ bừng từ bao giờ, hai má nóng ran cả lên.
Lần cúp điện ấy chỉ kéo dài vỏn vẹn mười phút, vừa vặn bằng khoảng thời gian để mẩu nến nhỏ kia cháy tàn.
Buổi tối tan học, Thời Việt đạp xe đến nhà tắm công cộng của gia đình trước. Tiệm nằm ở mạn Bắc thành phố, vị trí có hơi khuất nẻo, nguồn thu chủ yếu dựa vào người dân sống trong khu vực xung quanh đến tắm rửa. Hồi trước khi đường ray xe lửa chưa bị rào chắn lại, tiệm cũng thi thoảng đón được khách từ các khu khác, nhưng từ khi dựng rào cản tàu rồi, khách khứa chỉ gói gọn lại trong những người dân sống quanh đây.
Thái Phượng Hà vừa định ra đóng cửa thì thấy Thời Việt đi học về, bà dứt khoát quyết định mở thêm một lúc nữa rồi mới dọn.
"Con cứ ngồi đây làm bài tập đi, để mẹ đi xem thử bà nội Lưu dọn dẹp bể tắm đã sạch sẽ chưa." Thái Phượng Hà cầm theo chiếc đèn pin, đi thẳng vào sâu phía hành lang dẫn đến khu tắm nữ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



