Trần Điềm gật gật đầu.
Nói như vậy ngược lại có thể trả lời mập mờ một số vấn đề.
Nơi này trông có vẻ quy củ, cô là người không có hộ khẩu, vạn nhất biến khéo thành vụng thì không hay.
Rất nhanh cô đã được đưa đến phòng nghỉ trên lầu, ngồi trên chiếc ghế sô pha mềm mại, trước mặt bày đồ uống màu sắc tươi đẹp còn có một ít đồ ăn vặt trái cây.
Đãi ngộ này... quả thực quá tốt rồi.
Trần Điềm cảm giác mình đã hạnh phúc đến thiên đường.
Quả nhiên không có so sánh thì không có đau thương, cô ở bên ngoài lăn lộn lang thang ba năm, chỉ có thể nói là miễn cưỡng sống sót.
Vừa đến nơi tiên cảnh này, liền có ăn có uống.
Nhìn Trần Điềm thoải mái ngồi xuống xong, Trương Kỳ đẩy đĩa trái cây về phía trước mặt cô.
Trần Điềm đã hạ quyết tâm, hễ có gì không đúng, liền giết ra khỏi vòng vây, thật sự cùng đường thì trốn vào không gian.
Nhưng suốt đường đi, cô cũng không nhìn thấy người nào có cấp bậc cao hơn mình.
Vừa uống hai ngụm nước, lại ăn chút đồ ăn vặt, tâm trạng thả lỏng rất nhiều.
Lúc này Trương Kỳ mới nhìn rõ dung mạo của Trần Điềm, tuy rằng vẫn chưa rửa sạch sẽ, nhìn có chút bụi bặm, nhưng dáng vẻ quả thực xinh xắn.
Thật là dung mạo không mấy tương xứng với đôi mắt của cô.
Trương Kỳ là người phụ trách dị biến giả được cử xuống từ thành phố cấp B, toàn bộ thông tin dị biến giả của thành C29 đều do ông ta phụ trách, cũng coi như là đã gặp qua không ít nữ tính, ông ta một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại, định thần xong, ông ta lúc này mới vội vàng mở sổ tay trong tay ra ôn tồn hỏi: “Xin hỏi tên của ngài là?”
[Trần Điềm.]
“Được rồi, Trần tiểu thư. Bên tôi không tìm thấy thông tin liên quan đến ngài, xin hỏi trước đây ngài chưa từng nhập vào hệ thống [Hy Vọng 2471] đúng không?”
Trần Điềm gật gật đầu, cô thậm chí chưa từng nghe qua hệ thống này.
“Trước kia ngài hẳn cũng là người Hoa Quốc, khi dị chủng giáng lâm, rất nhiều vùng đất bị lãnh thổ xa lạ chia cắt, cũng có không ít người lưu lạc bên ngoài, có nơi thậm chí hình thành căn cứ cỡ nhỏ, bên tôi cũng từng tiếp nhận không ít dị biến giả, nhưng nữ tính thì lại chỉ có một mình ngài.”
“Ngài đặt tay lên máy đo năng lượng, hệ thống sẽ tự động nhập thông tin của ngài vào.” Trương Kỳ nhập tên Trần Điềm vào xong rồi ngồi lại về phía đối diện, nhìn cuốn sổ tay kia, thông tin nhập vào sẽ đồng bộ đến đây.
Trần Điềm có hơi cảnh giác, cô hơi hối hận vì mình đã tùy tiện đi vào, vạn nhất cái máy này đo một cái, mọi bí mật của cô đều bị phơi bày ra, liệu có bị coi là dị loại mà giết chết không???
Nhưng cô cũng không do dự bao lâu.
Có lẽ là quá cô đơn.
Nếu không gặp được người nữa, còn không bằng chết đi cho xong.
“Đừng sợ, nó sẽ không gây bất kỳ nguy hại nào cho ngài đâu.” Trương Kỳ nhìn nữ tính trước mặt trạc tuổi con mình, nhẹ giọng trấn an.
Trần Điềm nhẹ nhàng thở ra một hơi, chậm rãi đặt tay lên chỗ lõm hình bàn tay của cái máy đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

