“Chứ còn gì nữa, tiên sinh lo đến sợ phát khiếp.” Chị Cần lại lẩm bẩm một câu: “Bồ Tát phù hộ” rồi mới nói tiếp: “May mà đứa nhỏ không sao.”
Điều khiến Liên Hạ lo nhất chính là chuyện này. Nghe vậy, cô như trút được gánh nặng, cả người nhẹ bẫng.
“Để tôi gọi tiên sinh vào nhé.” Chị Cần nói.
“Không… không cần đâu.”
Chị ngập ngừng quay lại mép giường, vẻ mặt đầy nghi ngờ nhìn cô.
“Tôi vẫn còn hơi mệt, muốn ngủ thêm một lát.”
Chị Cần “À” một tiếng, không dám đi gọi người cũng chẳng dám rời đi. Chị nhìn Liên Hạ một lúc, rồi đột nhiên vỗ trán, từ trong túi tạp dề lôi ra một vật nhỏ đặt lên gối Liên Hạ.
Là một viên kẹo que vị đào ngâm mật.
Liên Hạ ngẩn ngơ nhìn Chị Cần.
Chị sờ sờ lại tạp dề, cười nói:
“Trần tiên sinh nói với bà Phan, phu nhân có thể sẽ thích cái này. Bà Phan… phu nhân còn nhớ chứ?”
Cách nói của chị ấy hơi chậm nhưng rõ ràng, rất dễ giúp Liên Hạ hiểu được mọi chuyện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
