Vào cuối tháng Tám, thời tiết nóng nực đến lạ thường. Suốt cả tuần trời, nhiệt độ đều ở mức hơn 30 độ C, cực kỳ oi bức. Mãi đến hôm qua có một trận mưa lớn đổ xuống, thời tiết mới dịu đi phần nào.
Bất ngờ, Quý Thời Ngộ về đến nhà, đang đứng ở cửa ra vào nói chuyện gì đó với A Ngu.
Liên Hạ lập tức ngừng nhai, lén nhìn qua lớp kính pha lê đánh giá sắc mặt của hắn.
Có vẻ A Ngu đang báo cáo về hành tung trong ngày của cô. Quý Thời Ngộ khẽ gật đầu mấy cái, lại như đang nói gì thêm, nhưng sắc mặt vẫn không có biểu cảm rõ ràng gì. Trái lại, A Ngu cười rất tươi, còn như vô tình giúp hắn chỉnh lại cà vạt.
Liên Hạ luôn cảm thấy A Ngu và Quý Thời Ngộ có quan hệ gì đó, nên mới khiến A Ngu có ác cảm lớn đến vậy với cô. Nhưng cô cũng không để tâm đến chuyện đó, thậm chí còn âm thầm hy vọng A Ngu có thể giúp cô phân tán bớt sự chú ý của hắn.
Chẳng mấy chốc, Quý Thời Ngộ nói xong với A Ngu, sải bước đi về phía cô.
Liên Hạ theo phản xạ căng cứng người, siết chặt tay đến mấy hạt khô cũng bị bóp nát.
Quý Thời Ngộ đẩy cửa bước vào, lập tức cau mày:
“Không thấy nóng à?” Hắn tháo cà vạt, nới lỏng cổ áo.
Liên Hạ vội đứng dậy: “Chúng ta vào nhà nói chuyện đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
