Người vệ sĩ đưa điện thoại tới trước mặt Liên Hạ: “Quý tiên sinh gọi ạ.”
Liên Hạ khẽ hừ một tiếng.
“Vậy em cứ thử xem, thứ nào nuốt trôi được thì cố gắng ăn một chút. Chiều anh sẽ qua thăm.”
“Ừm.”
Vệ sĩ rời đi rất nhanh, cũng theo lời dặn của Liên Hạ, giúp cô bóc một viên kẹo que.
Ngọt lịm.
Liên Hạ nhẹ nhàng lấy viên kẹo trong chăn ra, do nhiệt độ hơi nóng nên bị làm mềm, viên kẹo đã hơi tan chảy ra. Cô cẩn thận dùng răng cắn vài chỗ nhỏ lên giấy gói để làm ký hiệu, rồi khéo léo nhét nó vào giữa túi kẹo.
Viên này là Trần Giản Tây đưa cho cô.
Thì ra không phải là mơ… Anh ấy thật sự đã đến.
Liên Hạ ăn thêm một viên kẹo que, ba miếng bánh quy soda, rồi uống hết một hộp sữa tươi.
Không nôn ra. Cơ thể cô đã bắt đầu tiếp nhận được thức ăn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
