Lúc này, Tri Phùng Vũ đối diện với ánh mắt mong chờ của Lương Hoài, cô thoáng ngập ngừng: “Cũng được, nhưng có cần đợi thêm mẹ không—”
“Em là đứa trẻ ba tuổi sao?” Nụ cười trên môi Lương Hoài nhạt đi, ánh mắt mang theo chút trêu chọc: "Đi đâu cũng phải dắt mẹ theo cùng.”
Âm cuối của anh nghe rất giống giọng Tri Phùng Vũ lúc nhỏ khóc lóc đòi tìm mẹ, cô biết anh cố ý cười nhạo mình nên trừng mắt nhìn anh một cái không nặng không nhẹ.
Lương Hoài nhìn cô, không rõ vui hay giận: “Em và anh ta mời bạn bè ăn cơm mừng đám cưới, lại muốn dắt theo anh.”
“Chỉ là một bữa cơm thôi mà, em không suy nghĩ nhiều như vậy đâu.”
Lương Hoài lại bước tới một bước, nhìn cô chăm chú: “Nếu không muốn ra ngoài chơi, vậy chúng ta cùng xem phim nhé?”
Tri Phùng Vũ ngây người hỏi lại: “Xem phim gì cơ?”
“Anh thấy ở trong nước dường như mới chiếu một bộ phim kể về hai anh em cùng đi tìm mẹ, sẵn tiện cứu cả thế giới đấy.”
Tri Phùng Vũ nghi ngờ nhìn anh: “Có bộ phim nào như vậy sao? Không phải là do anh tự bịa ra đấy chứ.”
Lương Hoài lấy điện thoại ra, giống như muốn chứng minh lời mình nói là thật, nhưng rất nhanh sau đó, động tác của anh khựng lại.
Lương Hoài bình thản nhìn cô: “Trọng điểm không phải là phim gì, mà là em không muốn xem phim riêng với anh, đúng không?”
Tri Phùng Vũ chỉ cảm thấy ánh mắt này khiến cô không có chỗ trốn chạy: “Một lát nữa mẹ cũng đến thôi, dạo trước bà còn muốn cùng em xem phim, cứ đợi chút đi.”
Nhưng Lương Hoài lại lắc đầu: “Anh không muốn ở lại đây.”
Tri Phùng Vũ không nói gì, lần này cô đã thông minh hơn khi không hỏi tại sao nữa.
“Không xem phim cũng được, em có muốn ra ngoài với anh không?” Anh đi đến trước mặt cô, hơi cúi đầu xuống, bốn mắt nhìn nhau: “Chỉ cần đi dạo quanh đây thôi.”
Tri Phùng Vũ vẫn giữ im lặng.
Lương Hoài thu vào mắt sự do dự của cô, rất nhanh sau đó, anh khẽ cười rồi dùng hai tay nâng lấy khuôn mặt cô một cách nhẹ nhàng.
Lòng bàn tay của Lương Hoài vẫn mềm mại như trong ký ức, khiến Tri Phùng Vũ trong phút chốc đã quên mất việc phải lùi lại.
“Em không muốn, đúng không?” Ánh mắt Lương Hoài đầy trân trọng lướt qua đôi mày, đôi mắt, làn môi cô, cuối cùng lại quay về nhìn sâu vào mắt cô: “Duyên Duyên của chúng ta phải có mẹ hoặc vị hôn phu đi cùng thì mới có thể ra ngoài với anh trai được.”
Tri Phùng Vũ nghe ra sự mỉa mai nhạt nhòa trong lời nói của anh, trong lòng trào dâng nhiều cảm xúc, cuối cùng cô vẫn gạt tay anh ra, nhưng khi thấy anh thật sự đi ra ngoài nhà, cô mới gọi anh lại: “Anh định đi đâu thế?”
Lương Hoài không dừng bước: “Đi dạo phố một mình mua chút đặc sản, sau đó lại một mình cô đơn đi xem phim.”
Tri Phùng Vũ bồn chồn trong lòng: “Anh nhất thiết phải như vậy sao? Em đã nói là anh có thể đợi một chút mà.”
Lương Hoài đã đi đến dưới gốc cây trong sân, anh quay đầu lại, đứng trong bóng râm của tán cây: “Duyên Duyên, anh chỉ muốn ở riêng với em thôi.”
Tri Phùng Vũ không chắc dưới mắt anh là bóng đổ của hàng lông mi hay là bóng cây nữa.
Giọng anh hơi nhẹ, cứ như thể sẽ tan biến vào trong gió bất cứ lúc nào.
“Lần này, em cũng sẽ không đi cùng anh sao?” Cuối cùng anh hỏi.
“Vậy anh đi đây.” Anh nói.
Tri Phùng Vũ bước thêm một bước ra sân, nhưng cuối cùng vẫn dừng lại: “Vậy anh nhớ về sớm một chút nhé.”
Lương Hoài đi rồi, trong nhà lại chỉ còn một mình Tri Phùng Vũ.
Rõ ràng là nên thở phào nhẹ nhõm, nhưng Tri Phùng Vũ lại không tài nào phấn chấn lên được.
Không biết đã qua bao lâu, lâu đến mức ánh nắng cũng chẳng còn thấy nữa, Tri Phùng Vũ nghe thấy tiếng cổng sân bị mở ra từ bên ngoài.
Tri Phùng Vũ vui mừng quay đầu lại: “Anh về rồi sao? Bên ngoài có phải—”
Nhưng rất nhanh sau đó, cô thấy bóng dáng Thịnh Tích Việt từ bên ngoài tiến lại gần.
“Bên ngoài làm sao cơ?”
Tri Phùng Vũ ngẩn người một giây, hỏi: “Bên ngoài hết mưa rồi hả anh.”
“Ừm, em vẫn chưa ra ngoài sao?” Thịnh Tích Việt rửa tay xong đi đến bên cạnh cô, liếc nhìn về phía cầu thang một cái: “Anh cả không có ở nhà à?”
Tri Phùng Vũ lắc đầu: “Vừa về nước, sao anh ấy có thể chịu ngồi yên ở nhà mãi được.”
“Cũng may là anh ấy có hẹn đi ăn,” Thịnh Tích Việt choàng tay qua cổ Tri Phùng Vũ, thân mật nói: "Nếu không thì anh cả mới về nước mà chúng ta lại đi ăn mảnh như vậy, hình như không được tốt lắm.”
Tri Phùng Vũ nói: “Chưa chắc anh ấy đã thích đi chơi với chúng ta đâu.”
Cả hai cùng vào phòng ngủ thay quần áo, Thịnh Tích Việt hỏi: “Sao thế? Hôm nay hai người ở nhà không vui à?”
“Cũng ổn, em đã nói rồi, anh không cần phải quá nhiệt tình với anh ấy đâu.”
“Chẳng phải là vì em sao.” Thịnh Tích Việt tiến lên phía trước, giúp cô kéo khóa kéo của chiếc váy lên.
Thịnh Tích Việt không biết liệu hai người có xảy ra tranh cãi gì không, sau khi kéo khóa xong, anh hôn nhẹ lên thùy tai của Tri Phùng Vũ: “Được rồi, dù sao anh cả về cũng không ở lại lâu đâu, tâm trạng vui lên chút đi, tối nay chúng mình đi ăn món gì thật ngon.”
Tri Phùng Vũ rũ mi mắt xuống, khẽ đáp “Vâng”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
