Giờ khắc này, trên người cậu bé, Tống Ân Nhã thấy được bóng dáng của Mộ Nhã Triết!
Nhất là đôi mắt lạnh lùng khiến người khác sợ hãi kia, giống y như đúc.
Hữu Hữu chỉ tay ra cửa, giọng gằn từng chữ: "Cút ra ngoài!"
"Có quyền gì mà đuổi người?" Tính khí ngang ngạnh của Tống Ân Nhã cũng nổi lên, chống đối nói: "Cái thằng nhóc này miệng lưỡi y như mẹ nó! Mẹ của mày là đồ đê tiện, mày cũng là đồ đê tiện!"
"Cút ra ngoài! Nhân lúc tôi vẫn còn kiên nhẫn!"
Hữu Hữu chỉ vào cửa lần nữa, trong mắt lóe ra sát khí: "Không nên xuất hiện ở trước mặt mẹ tao nữa, vừa nhìn đến sắc mặc của đám đàn bà chanh chua, liền thấy chán ghét!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

