Vân Thi Thi đeo bám dai dẳng cũng không có tác dụng gì, ôm con chó nhỏ không buông được.
Nếu thật sự để con chó này ở nhà một mình thì nó chắc chắn sẽ bị đói chết!
Sao cô có thể nhẫn tâm để con chó nhỏ này chịu khổ như vậy được, vì vậy cô khẽ cắn môi, ra vẻ đáng thương tội nghiệp kéo một góc áo của Mộ Nhã Triết, lắc lắc: "Cha nó à..."
Lời này đâm trúng đích rồi!
Mộ Nhã Triết chậm rãi quay đầu nhìn cô một cái.
Vân Thi Thi mấp máy môi, hạ quyết tâm, giơ con chó con lên trước mặt anh, sau đó nói: "Anh tạm trông nó một hôm đi! Em... Em sẽ đồng ý với anh một chuyện!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


