Anh ta ngẩng đầu, khóc ròng: "Tôi thế nào cũng không sao, nếu cô hận tôi, cô bắt tôi làm gì thì tôi cũng bằng lòng! Tôi chỉ nói một câu, muốn tôi để mạng lại cũng không thành vấn đề! Nhưng mà, xin cô, tha cho người nhà của tôi đi!"
Hoàng Lệ Lệ cảm thấy vô cùng xấu hổ, che mặt, không biết làm sao.
Biểu cảm trên mặt Vân Thi Thi rất bình tĩnh, trong lòng đã thấy anh ta đáng thương.
"Anh đừng quỳ trước mặt tôi, tôi không hận anh."
"Thật sao?!" Anh ta ngẩng đầu, nửa tin nửa ngờ.
Vân Thi Thi gật gật đầu.
Người làm sai cũng không phải anh ta, bụng dạ cô không hẹp hòi như thế, vì mấy câu nói kia, thì ép người ta vào đường chết!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


